Những mâu thuẫn cực buồn cười của việc đi học Tiếng Anh

Những mâu thuẫn cực buồn cười của việc đi học Tiếng Anh
Những mâu thuẫn cực buồn cười của việc đi học Tiếng Anh

Nhiều người tin rằng học càng lâu càng tốt, nhiều năm lại càng chắc ăn?

Không đúng. Học lâu mà học cái gì? Học như thế nào? Và kết quả ra sao? Mới là vấn đề.

Tiếng Anh là 1 ngôn ngữ, cốt lõi là tư duy ngôn ngữ và sử dụng trên 4 kỹ năng nghe-nói-đọc-viết ở nhiều cấp độ sử đủ dụng ngôn ngữ khác nhau, nên học theo kiểu nghe-chép hoặc nghe-làm bài tập thì chỉ biết-kiến-thức-tiếng-Anh chứ không xài như 1 kỹ năng, học vài tiếng 1 tuần thì lượng kiến thức quên nhiều hơn học được. Nên chuyện học lâu mà không đi đâu về đâu là chuyện dễ hiểu. Như đi tập gym, không thể lên cơ và cơ thể khỏe mạnh bằng việc nghe giảng được. Và 1 tuần đi nghe giảng vài tiếng, lên chạy bộ hoặc nâng tạ (thực hành) đâu đó được 1 tí thì lên cơ được, nhiều khi lại teo cơ và phản ứng ngược là ngán phòng gym vật ra vì đi nhiều đi lâu mà không có kết quả.

Thực tế: nên học tập trung, học đúng phương pháp, sử dụng từ trong suy nghĩ ra đến 4 kỹ năng nghe-nói-đọc-viết một cách học thuật, bài bản, có hệ thống để nghe-đọc có chọn lọc, biết đúng sai, biết tóm tắt, biết phân loại thông tin…; còn nói-viết có tổ chức ý, ngắn gọn súc tích, thuyết phục, đa chiều… Đó, Ielts hay học ngôn ngữ là học vậy. Để tự đọc báo, xem phim, nghe nhạc, nói chuyện, viết luận, học thêm tài liệu… bằng tiếng Anh tự tin lưu loát rồi sau đó tự tin duy trì vì não đã tự tư duy bằng tiếng Anh quen rồi, chẳng cần học gì mà cứ tự động tiếp thu. Chứ không phải học mẹo cho nhanh điểm cao, đủ điểm, học từ vựng, học văn phạm, học mẫu câu tăng điểm… mà thi xong là thôi, và tới lúc cần dùng thì… và tất nhiên, lâu thì quên. Trung bình từ không có chữ nào cho đến tư duy được, và sử dụng được, tự học được khoảng 3 tháng (giao tiếp) 8 tháng (IELTS 5.0+) Còn nếu tiếng Anh bị mất căn bản kiểu tất cả mọi kiến thức tiếng Anh như từ vựng, văn phạm trộn với nhau không phân biệt được thì vất vả hơn, vì sai từ tư duy ngôn ngữ, mọi thứ như một bãi xà bần phải sửa nhiều hơn là học.

Thế nên, thà đừng học, nếu học linh ta linh tinh lại vác một bãi xà bần kiến thức tiếng Anh vào não, không phải khả năng tư duy và sử dụng tiếng Anh.

Học để được Ielts 8.0+ (đại loại là để đạt điểm cao, cao nữa, cao thật cao)

Điểm cao thì tốt, nhưng học vì điểm lại gây ra nhiều điều sai trái là chạy theo điểm thay vì năng lực tiếng Anh thực sự. Hạ đã từng làm việc với bạn thực tập ielts 7.5 nhưng khả năng tiếng Anh thực sự thì rất… đến mức Hạ hoảng hốt hỏi thật lòng “em có mua bằng” không. Dịch 1 tờ rơi đơn giản không dịch được, viết báo cáo câu cú dài ngoằng phức tạp mà nội dung không diễn đạt được là đang nói gì, và… thôi vậy thôi đủ chán rồi.

Chạy theo điểm không có giá trị nhiều, may là học IELTS trong đề cung cấp rất nhiều kiến thức thú vị từ bài đọc, viết, đến nghe, nói. Nhưng nó chỉ có giá trị với những người học đàng hoàng, lấy kiến thức và năng lực, không phải mẹo để có điểm. Tức là đọc không hiểu chứ vẫn làm bài được, nghe không tường tận chứ vẫn làm bài đượ,… kiểu thế.

Học trò Hạ chỉ cần IELTS 5.0+ (năng lực thực sự không phải chơi học mẹo và thủ thuật) là đã khuyến khích đi làm sử dụng tiếng Anh, học thêm các khóa học bằng tiếng Anh, và cứ thế tự nuôi dưỡng bằng cách coi phim tiếng Anh, nghe nhạc tiếng Anh, đọc sách báo tiếng Anh nhiều nhiều là tự nhiên tự động khả năng được trao dồi lên thôi. Và tiếng Anh nó quay về đúng chức năng của nó là để tư duy, giao tiếp, để học, và làm việc. IELTS 5.0 mà xài được, thì cũng có ích, đỡ tốn thời gian hơn 1 tỷ lần IELTS 7.5 mà không xài được.

Tiếng Anh khó?

Nooooooooooooooooooo! Tiếng Anh không hề khó mọi người à. Chỉ bởi vì thị trường, và các lớp đào tạo đang làm cho nó khó để mọi người trả tiền thật lâu, thật sâu mà thôi.

Tiếng Anh dễ vật ra, chứng minh nè: tại sao mấy ông tài xế xe ôm, bán hàng rong chợ bến Thành có biết chữ đâu mà vẫn nói tiếng Anh lưu loát cả ra? Khó là bởi vì mọi người NGẠI và bị-tưởng-tượng-là-nó-khó mà thôi.

Học tiếng Anh dễ là sao?

Học hát: từ ABC cho đến Happy New Year cho đến See you again,.. Không cần hát hay đâu, chỉ cần nghe-hiểu, hát-hiểu, đọc-hiểu, viết-hiểu. Học được 100 bài hát là thấy khả năng nghe và tư duy tiếng Anh của mình khác hẳn.

Học nói: coi phim hoạt hình, phim, show truyền hình, câu nào hay hay nghe bắt chước nguyên câu, thuộc luôn cho đỡ vất vả ^^ Gặp ai nói được cứ nói, đặc biệt là tập nói trước gương như tập thuyết trình tiếng Việt vậy thôi. Nói là phải tập mới lưu loát được.

Học đọc: đọc-dịch-hiểu đúng ngữ cảnh từ truyện thiếu nhi, báo ngắn dài, truyện cười, truyện dài, sách văn học, hay sách kinh tế…Không khác gì tiếng Việt luôn mọi người à.

Học viết: viết thì không được phép viết tiếng Việt sang tiếng Anh, vì sẽ viết bằng văn phong và cú pháp tiếng Anh như tiếng Việt. Mà phải dịch mấy văn bản tiếng Anh sang tiếng Việt, rồi lấy bản dịch tiếng Việt dịch sang lại tiếng Anh, xem thử mình dịch lại có đúng văn phong tiếng Anh không, hay là tiếng gì rồi? Dịch cho tới khi nào tự tin văn phong viết của mình như người bản xứ là okey. Muốn viết thể loại gì thì dịch và luyện viết cái đó, thư tình cũng được, thư chửi nhau cũng được, viết thư tống tiền cũng được, cứ lấy văn bản tiếng Anh gốc để dịch qua tiếng Việt rồi dịch lại qua tiếng Anh. Mới học thì đừng tự suy nghĩ tiếng Việt rồi dịch sang tiếng Anh là được.

Những người giỏi tiếng Anh, hiếm thấy ai giỏi từ việc đi-học ở trung tâm anh ngữ, hay học từ một giáo viên bản xứ.

Học tiếng Anh mà đúng, là nghe nhạc tiếng Anh hiểu từ từ, đọc các mẫu câu tiếng Anh, văn bản hiểu từ từ, coi phim hiểu từ từ, nói người ta cũng hiểu từ từ, tất cả những cái từ từ xuất phát từ việc não suy nghĩ bằng tiếng Anh dần dần cho quen và suy nghĩ đúng thì sẽ dùng đúng cho đến khi quen nghe-nói-đọc-viết tiếng Anh và cảm thấy thoải mái với điều đó.

Lê Hạ | coocxe.com

Chân thành là cốt lõi của tình yêu, nhưng đừng mù quáng

Chân thành là cốt lõi của tình yêu, nhưng đừng mù quáng

Cat-calling: Lời khen hay là hành vi quấy rối tình dục?

Cat-calling: Lời khen hay là hành vi quấy rối tình dục?