in

Cô và anh không xa cũng chẳng gần… nhưng vẫn luôn nghĩ về nhau

Cô và anh không xa cũng chẳng gần... nhưng vẫn luôn nghĩ về nhau
Cô và anh không xa cũng chẳng gần... nhưng vẫn luôn nghĩ về nhau

Hai mươi năm trước,

Cô và anh ở cái tuổi yêu đương của lứa tuổi học trò, nói đúng hơn cô là một nữ sinh cấp ba còn anh vì hoàn cảnh gia đình mà phải nghỉ học từ sớm. Cô và anh quen biết nhau qua một người anh kế của anh và tình cảm vừa nảy sinh thì cũng là lúc ba của cô phát hiện việc cô hay lui tới gia đình có hoàn cảnh khá phức tạp, thế là ông nghiêm khắc phản đối một cách rất quyết liệt và thậm chí cấm cô tuyệt đối không được đi trên con đường mà gia đình đó hiện đang sinh sống…

Anh khuyên cô nên nghe lời ba trở về nhà để tiếp tục việc học để có tương lai sau này, anh sợ lúc ấy ba cô nóng giận sẽ đánh đập cô nên lọc cọc chở cô trên chiếc xe đạp về nhà cô và còn không ngớt lo lắng cho cô xảy ra chuyện nên đứng bên ngoài con hẻm kiên nhẫn chờ đợi cho mọi việc thật sự yên ắng…

Một năm sau khi xảy ra sự việc, một ngày nọ cô đến nhà một người bạn học chơi đã vô tình gặp lại anh. Hai người mừng rỡ chào hỏi vài câu thì anh mời cô về cho biết nhà, sau lần đó, cô mãi mãi không bao giờ đặt chân tới nhà anh thêm một lần nào nữa cả bởi vì một lời nói của mẹ anh mà sau này cô không nhớ rõ chi tiết bà đã nói gì, chỉ là sự tự ái và lòng tự trọng mách bảo cô rằng anh và cô sẽ không bao giờ có một kết cục tốt đẹp…

Sau lần gặp ấy, anh vẫn luôn tìm kiếm và hỏi thăm cô qua người bạn chung xóm nhưng dần dà cũng mất đi tin tức. Khoảng 8 năm sau, hai người họ lại tình cờ gặp nhau trên một con phố, lúc ấy cô cũng vội việc nên hai người chỉ kịp trao đổi nhau số điện thoại. Anh bắt đầu nhắn tin, gọi điện cô thường xuyên và ngõ ý muốn gặp nhau, ngồi lại bên nhau để hàn huyên nhưng giờ đây cô đã thay đổi… Những lời nói cô dành cho anh bỗng dưng khô khan và mặn đắng, cô không đồng ý gặp mặt và cũng không có ý gặp anh trong khi giọng nói và tình cảm anh dành cho cô vẫn nguyên vẹn như ngày nào…

Bẵng vài năm sau đó cô hay tin anh lấy vợ, trước ngày cưới anh còn gọi điện cho cô nhưng thái độ của cô vẫn như vậy, cô không bận tâm… Thỉnh thoảng anh cũng nhắn tin hoặc gọi điện cho cô và những gì anh nhận được là sự trả lời lạnh nhạt và vô cảm.

Hai mươi năm, thấm thoát đã hai mươi năm tính từ ngày định mệnh dẫn dắt anh và cô gặp nhau, sau ngần ấy năm cô là người chủ động nhắn tin cho anh để hỏi thăm về người anh trai kế của anh. Từ đó, anh và cô bắt đầu nhắn tin qua lại trò chuyện…

Quá khứ bắt đầu ùa về, kỷ niệm trong anh chưa bao giờ vơi, anh đã nhắc lại rất nhiều kỷ niệm giữa cô và anh khiến cô càng mở lòng mình hơn để nói với anh nhiều hơn những điều cô nghĩ và cảm nhận về anh và về họ. Anh đã cất giữ phần ký ức về cô như một báu vật trong khi cô là người lãng quên đi rất nhiều thứ khiến anh phải thốt lên cô là một người vô tâm… Cô chỉ biết khuyên anh nên giữ gìn hạnh phúc đang có và tập trung xây dựng mái ấm bé nhỏ của mình. Cô vui khi nhìn thấy anh yên bề gia thất, vợ đẹp con ngoan…

Anh đâu biết vì không chịu nổi những đòn roi tàn nhẫn của cha mình mà cô phải bỏ nhà ra ngoài sống sau khi thi trượt đại học. Anh đâu biết khi cô tất bật, bươn chải với cuộc sống tự lập, không một người thân bên cạnh, cô làm gì còn tâm trí để có thể ngồi ôn lại những gì đã xảy ra với mối tình đầu của mình. Anh đâu biết đã hơn mười lăm cái giao thừa cô chỉ ngồi trong phòng một mình cô đơn nghe tiếng pháo hoa của thời khắc chuyển giao sang năm mới…Cô chỉ một mình…

Và hiện tại, cô và anh ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê nhỏ… Cả hai cười rất tươi, cả hai vẫn bắt đầu câu chuyện bằng những kỷ niệm trong quá khứ mà cô ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ được ôn lại. Cô cảm nhận được tình cảm anh vẫn còn đó nhưng lương tâm và đạo đức cô không cho phép anh có những suy nghĩ vượt rào. Cô bộc bạch với anh lý do cô lạnh nhạt với anh bởi do gia đình hai bên, bởi hoàn cảnh, bởi cô biết anh có người con gái khác và cô không muốn làm xáo trộn cuộc sống yên bình của anh. Vậy nên giờ đây, tận hai mươi năm cô mới đủ can đảm và tự tin ngồi trước mặt anh để trò chuyện như hai người bạn cũ. Cô luôn mong anh sống tốt và trọn vẹn với gia đình hạnh phúc mà anh đang tận hưởng.

Anh lại trách cô vô tâm, trách cô đã tàn nhẫn với anh chừng ấy năm, cô cười đùa “chính nhờ sự vô tâm và tàn nhẫn đó của em nên anh mới có được hạnh phúc như ngày hôm nay vì biết đâu nếu em và anh bên nhau, em đã không mang lại được cho anh hạnh phúc và cũng có lẽ giờ này chúng ta không muốn nhìn mặt nhau nữa”. Anh chỉ cười tiếc nuối… Cô khuyên anh rằng mọi sự trên đời diễn ra điều có lý do của nó, đôi khi điều không xảy ra lại là điều tốt, cái gì cũng có hai mặt của nó, chúng ta cứ nên vui vẻ mà chấp nhận.

Chia tay nhau ra về, quá khứ cũng theo cô về trong tâm trí, cô thầm cảm ơn anh đã gợi lại cho cô một phần ký ức bị lãng quên qua bao thăng trầm thay đổi trong cuộc sống… Suy nghĩ về quá khứ đó, cô cảm thấy có lỗi với anh nhiều hơn, chỉ tiếc là cả cô và anh đã không làm chủ được số phận… Cô và anh, không xa cũng chẳng gần nhưng chắc chắn một điều cả hai luôn nghĩ về nhau và cầu chúc cho nhau những gì tốt đẹp nhất…

Bic Huynh – Dear.vn

Review du lịch công viên Trung Quốc đang hot rần rần

Review du lịch công viên Trung Quốc đang hot rần rần

Dành cả tuổi thanh xuân để yêu ai đó để làm gì?

Dành cả tuổi thanh xuân để yêu ai đó để làm gì?