in

Khi yêu thương không đủ đong đầy thì tự khắc sẽ tan vỡ…

Khi yêu thương không đủ đong đầy thì tự khắc sẽ tan vỡ...
Khi yêu thương không đủ đong đầy thì tự khắc sẽ tan vỡ...

Em đã từng rất sợ yêu. Sợ cảm giác coi ai đó là cả một thế giới của mình xong bỗng chốc lại biến mất, sợ bị người khác làm tổn thương. Em đã tự nhắn nhủ với bản thânrằng: “Ngoài xã hội phức tạp kia, không ai tốt với mày đâu! Thế nên hãy tự yêu lấy chính mình…” Kể từ ấy, em luôn e dè trong mọi mối quan hệ mới, luôn lãng tránh tình cảm vào tập trung vào công việc, bạn bè và gia đình

Nhưng rồi… anh lại đột ngột bước đến. Người xoa dịu vết thương lòng em. Cho em cảm giác an toàn hơn bao hết. Anh dạy cho em biết thế nào là yêu thương, tha thứ và chấp nhận. Em đã từng nghĩ rằng sẽ yêu anh đến hết quãng đời còn lại của mình, sẽ xây dựng một mái ấm hạnh phúc và sẽ được anh che chở mãi như thế…

Cuộc đời mà… không bao giờ là công bằng. Cái gì đột ngột đến thì cũng sẽ đột ngột đi… Và rồi em buông tay! Cho những gì đã trải qua trở về lại với nó. Có hay không cái gọi là níu giữ khi ở giữa cuộc đời này chúng ta gặp nhau chỉ vì một chữ duyên.

Duyên đến gặp nhau, duyên đi mình rời bỏ!

Không gặp, không tìm mình trở về lại những ngày cô đơn. Em đã từng nghe rất nhiều người bảo như vậy. Ấy thế mà có lẽ tình yêu em dành cho anh quá to lớn. Người ta chỉ hơn nhau một mảnh tình riêng lẻ còn em chỉ hơn đời khi em là kẻ cô đơn. Không hờn không trách tự biết mình không thể, trở về với lặng thầm cuộc đời em rồi cũng sẽ ổn thôi. Ngày sẽ trôi mọi thứ sẽ thay đổi, lòng người sẽ âm thầm phai dần theo tháng năm.

” Tình cảm trăm năm nhắm mắt một lần sẽ quên mất.

Tình yêu ngàn ngày bước qua rồi sẽ trở thành phôi pha”.

Tình yêu của sự khởi đầu sau những đổ vỡ. Chính cái thứ tình cảm ấy lại khiến bản thân em bị tổn thương một lần nữa. Ngày ta còn nhau bầu trời trong xanh đến lạ, ngày ta phải rời những mảng trời bỗng rời rạc mây bay. Có ai hay một lần thương là vạn lần nhớ, có ai hiểu rằng một lần buồn là vạn lần mình khắc cốt ghi tâm.

Trân trọng không khó, yêu thì không dễ, thương mà để lòng thì cuộc đời này chắc có được màu hồng hay để rồi chỉ nhận lại những dòng nước tràn mi. Người đi sẽ tiếc, người ở lại sẽ buồn nhưng nếu cả hai lại cuống cuồng thì khi đó nỗi buồn lại nhân đôi.

Thì thôi em buông tay!

Để ngày mai không là ngày ảm đạm để những muộn phiền trong lòng xếp gọn gàng ngăn nắp ở trong tim. Để những lặng im xoa dịu trái tim em khi mệt mỏi chất chồng nặng trĩu. Để em hiểu dù bây giờ có làm gì cũng sẽ là uổng công.

Em không gồng đủ sức, em ấm ức và sẽ chịu đựng mọi thứ bây giờ được bao lâu?

Câu hỏi trong lòng em, câu trả lời mà em biết vẫn sẽ không nhận được.

Mình ngược lối nhau rồi! Thì dù thương đến mấy cũng biến thành người dưng…

Anh – người mà em dành cả trái tim để yêu nay lại bước ra khỏi cuộc đời em…

Là do em sai hay… là do anh thay đổi?

Gia Ân – Dear.vn

Rate this post
Yêu thương đừng chỉ là lời nói mà cũng cần hành động...

Yêu thương đừng chỉ là lời nói mà cũng cần hành động…

Gửi anh, người đã bỏ rơi tôi lúc tôi cần một điểm tựa...

Gửi anh, người đã bỏ rơi tôi lúc tôi cần một điểm tựa…