Quả thật có rất nhiều thứ mà phải đến Bắc Kinh rồi mới biết

Quả thật có rất nhiều thứ mà phải đến Bắc Kinh rồi mới biết
Quả thật có rất nhiều thứ mà phải đến Bắc Kinh rồi mới biết

Từ miền Nam – Việt Nam đến Bắc Kinh du học đại học, quả thật có rất nhiều thứ mà phải đến Bắc Kinh rồi mới biết.

1. Có câu “cái lạnh phương Bắc là sự công kích về mặt vật lý, còn cái lạnh phương Nam là sự công kích về mặt hóa học”, câu này quả không sai được. Mùa đông ở phương Nam vừa lạnh vừa khô da, còn ở phương Bắc lại cảm thấy bốn mùa như xuân.

2. Ở Bắc Kinh có rất nhiều nơi cũ kỹ nên toàn bộ thành phố đều mang khí chất rất giản dị.

3. Bắc Kinh có rất nhiều trường đại học, từ các sinh viên ưu tú của hai trường Thanh – Bắc đến các tiểu ca ca tiểu tỉ tỉ của học viện điện ảnh… nhiều hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Tới Bắc Kinh rồi, sinh viên không phải là “thượng” (lên) đại học mà là bị đại học “thượng” (đè). Với cả khoảng cách từ Hải Điến đến Triêu Dương siêu xa luôn á.

4. Đừng nên uống thử sữa đậu nành!

5. Nói chung đây là trải nghiệm cá nhân của tôi thôi, tôi thực sự không biết khi làm món trứng xào cà chua sẽ phải bỏ đường, cũng như không biết khi ăn lẩu phải bỏ vào tương mè và ăn đậu hũ phải ăn mặn..

Còn nhiều nữa nhưng khi nào nhớ ra thì tôi lại bổ sung tiếp, bên dưới tôi muốn viết ra một câu trả lời đàng hoàng.

Hôm đó tôi đón taxi, tài xế hàn huyên với tôi, hỏi tôi học đại học nào blah blah, rồi anh ta bỗng nói: “Sau này em có muốn ở lại Bắc Kinh không?”, tôi lắc đầu bảo: “Em không biết nữa, em cảm thấy áp lực lớn quá, với lại giá nhà cao lắm, em không mua nổi”. Anh ta lại nói tiếp: “Nhiều người ở lại như vậy sao em không ở?”. Lời nói của anh ta rất giản dị nhưng lại khiến tôi ghi khắc rất sâu.

Rất nhiều người thở than rằng Bắc Kinh không tốt, nhưng sau đó vẫn liều mạng lăn lộn ở đây. Bắc Kinh có rất nhiều nơi có diện mạo không được đẹp, không khí ở Bắc Kinh cũng chẳng sạch, khí hậu cũng chỉ dừng ở mức tạm được… Nhưng Bắc Kinh lại rộng lớn vô cùng, dù có thêm một người hay bớt đi một người cũng chẳng hề gì.

Nếu bảo có điều gì khi đến Bắc Kinh tôi mới biết thì đó chính là không ngờ rằng thành phố này lại chất chứa nhiều kỷ niệm như vậy, và tôi cũng chẳng biết rồi sẽ có một ngày vì một ai đó mà thích thành phố này hơn.

Cùng người ấy leo lên Cảnh Sơn ngắm toàn bộ Bắc Kinh.

Cùng người ấy đứng bên hồ nước ở Di Hòa Viên đón gió.

Cùng người ấy đến đầm Ngọc Uyên ngắm anh đào.

Cùng người ấy đến một quán bar nào đó ở Hậu Hải ngắm mặt trời lặn.

Cùng người ấy quỳ xuống cầu phúc trước tượng Phật ở cung Ung Hòa.

Cùng người ấy len vào dòng người ở Livehouse xem biểu diễn.

Cùng người ấy đến trạm tàu điện nghe hát rong…

Chúng tôi đã từng nói về “sau này”, tuy chỉ là tùy ý nhắc tới mà thôi. Nói thật tôi vẫn rất thích Bắc Kinh, nhưng tôi không biết nữa, có lẽ tôi vẫn sẽ trở về phương Nam.

Song tất cả đều đã trở thành hồi ức. Có một số người, một khi bỏ qua lại chính là bỏ lỡ. Ngày đó ngẩn ngơ đứng ở Thập Sát Hải nhìn kẻ đến người đi, trông theo màn đêm dần buông, nhìn ánh đèn đổ bóng xuống mặt hồ, tôi bỗng chốc nghĩ rằng nếu có người ấy ở đây thì tốt biết bao.

Những thứ đó đều là thanh xuân cả.

Cùng bạn bè chèo thuyền trong công viên Bắc Hải, cất vang tiếng hát khua mạnh mái chèo.

Đêm khuya đi qua đường Trường An, hòa vào biển người tấp nập trước Thiên An Môn, chỉ vì muốn nhìn thấy nghi thức kéo cờ thiêng liêng.

Đi qua các con ngõ lớn nhỏ ở Bắc Kinh bèn nhận ra vẻ đẹp vừa tinh tế vừa thấm đẫm hương vị nhân gian.

Trời đổ tuyết tạt vào Cố Cung, ngắm nhìn khí chất thuần túy nhất của hoàng thành năm nào.

Xếp thành hàng dài trước viện bảo tàng chỉ vì muốn nhìn tận mắt những cổ vật hiếm thấy giữa thế gian…

Khi ấy, ai cũng huyễn tưởng.

Tất thảy đều như bộ phim “Tháng ngày rực rỡ ánh dương” của đạo diễn Khương Văn.

Khi ấy… nghĩ đến khi ấy là lòng lại kích động, thậm khí khi nói hai chữ “khi ấy” cũng khiến con người ta cảm thấy phấn khởi. “Khi ấy” mãi mãi là giữa hè, là ngày nắng.

Bắc Kinh tuyệt vời ở điểm đó, nó tạo ra ước mộng, rồi cũng đánh tan ước mộng.

Vĩnh viễn luôn có người ưu tú hơn bạn, luôn có kẻ có gia cảnh tốt hơn bạn, luôn có ai đó xinh hơi bạn, và tất nhiên, cũng luôn có kẻ vừa ưu tú vừa có gia cảnh tốt vừa xinh hơn bạn.

Giá nhà cũng cao ngất, mãi mãi không mua nổi.

Tự ti, đố kỵ, bạn đã thua rồi, thứ bạn có thể làm là tự ném bản thân xuống giếng tự cho bản thân siêu phàm, chỉ cần tiếp nhận được là tốt rồi. Nhưng ngoài miệng luôn nói muốn từ bỏ song lại rửa mặt tiếp tục bắt đầu lại lần nữa.

Đa phần mọi người đều phải dựa vào cố gắng của chính mình để sống giữa thành phố này. Dưới bầu không khí đó, những mộng tưởng không thiết thực đều là cỏ rác. Chỉ những thứ như cố gắng thi nghiên cứu sinh, xuất ngoại, phỏng vấn việc làm, tăng lương,… mới chính là thứ cần suy tính. Lúc trẻ nếu không chọn phấn đấu, chẳng nhẽ muốn ngồi đó chờ chết hay sao?

Điểm hại duy nhất đó là đa phần đều bị cuộc sống đồng hóa cả.

Trên đây đều là những thứ tôi tự viết cho chính mình, và viết cho cả những tháng ngày ở Bắc Kinh.

Khuyết điểm của nó, sự tàn khốc của nó, sự sâu lắng của nó, cái đẹp của nó… chỉ khi cảm nhận mới biết được.

Quỳnh An | coocxe.com


Có một số người bạn nên Block sớm thì tốt hơn

Có một số người bạn nên Block sớm thì tốt hơn

Rốt cuộc "cảm giác an toàn" mà con gái hay nói là gì?

Rốt cuộc “cảm giác an toàn” mà con gái hay nói là gì?