in

Chuyện có thật: Đừng mặc váy trắng khi đi chơi ở Đà Lạt

Chuyện có thật: Đừng mặc váy trắng khi đi chơi ở Đà Lạt
Chuyện có thật: Đừng mặc váy trắng khi đi chơi ở Đà Lạt

Trước mình cũng có đọc nhiều truyện ma đèo Prenn, đèo Bảo Lộc mà không tin, giờ thì mình mới dám kể lại và nhắc lại cả nghìn nghìn nghìn lần ĐỪNG MẶC VÁY TRẮNG KHI ĐI CHƠI Ở ĐÀ LẠT!!!

Mình với đứa bạn hẹn nhau đi Đà Lạt. Đợt mình đi trời nắng ráo chứ không mưa nhiều như bây giờ. Hai đứa mãi đến hôm thứ 2 mới mướn xe đi chơi. Mướn đc con xe máy 2 đứa đèo nhau đi đèo Prenn chơi, đến đoạn đường vắng cả đẹp nữa, 2 đứa dừng xe chụp ảnh, đừng 1 hồi chuẩn bị đi thì thấy có một bạn gái cũng mặc VÁY TRẮNG đi đến nhờ chụp ảnh hộ. Nghĩ là bạn gái chống xe đây đó thôi mà đi 1 mình nên không ai chụp cho nên bọn mình đồng ý.

Mình cũng ko nhớ rõ mặt nữa, chỉ nhớ bạn đấy trắng mà xinh lắm. Chụp hộ bạn ý vài tấm, bạn ấy lại cầm tay mình, đại loại nói là “trông bạn giống mình quá, chụp với nhau vài tấm nhé”, rồi cứ khen váy xinh, hỏi cả chỗ mua dưới Sài Gòn. Mình cũng ok thôi nên chụp cùng bạn ấy, con bạn mình thì chỉ đứng chụp cho thôi. Bạn ấy chỉ mình lối bên cạnh đường có lối mòn khá đẹp, xung quanh toàn cây thông thôi, bảo hai đứa đi gọn vào đây chụp vừa đẹp mà đỡ xe cộ đi lại.

Thực sự mình bị mê mẩn cái góc ấy luôn, đi được độ vài mét con bạn mình nói tạo dáng đi nó chụp cho 2 đứa mấy tấm, còn cười nói hai đứa như chị em sinh đôi ấy, VÁY TRẮNG giống nhau, nó giơ đt lên chụp mấy tấm rồi chả hiểu sao cứ đứng ngẩn người ra đấy, mình định chạy xuống hỏi nó làm sao mà tự dưng chân mình không bước đi nổi. Lúc ấy nó mới lắp bắp, tay chỉ về phía mình, nói không nên lời: “Mày mày ơi….. sao trong ảnh ảnh chỉ có một mình mày thôi thôi thôi”.

Mình mất mấy giây mơí quay lại thấy con bé kia cứ nắm chặt lấy tay mình đứng cười man rợ lắm, mình không nhớ nổi lúc ấy mình có hét hay gì đó không nữa, vì cảm tưởng cổ họng cứng lại, tay không dứt ra nổi.

Mình cầu khấn đủ kiểu không ăn thua, cảm giác nó cứ kéo mình đi sâu vào trong rừng ấy. May lúc ấy có cái xe khách đi tới bấm còi lớn vì xe bọn mình đổ ra đường xe người ra không đi được. Mình thoát khỏi cảm giác bị nghẹt ấy, cả con đường đẹp lẫn con bé váy trắng đều biến mất, mình thì ngồi trong bụi, váy trắng lấm lem hết còn thấy vệt màu ố đỏ ở gấu. Con bạn mình nãy cầm đt của bé kia giờ cũng ko thấy, chỉ thấy tay bị dính đất bùn màu đỏ…

Tài xế đưa mình với đứa bạn vào vệ đường. Mất 1 lúc tỉnh táo lại, bác tài mới kể trước có con bé cũng đi chơi, cũng mải chụp mình trong đám cây, có chiếc xe con bị mất phanh lao tới, cả xe cả người trôi cả xuống phía dưới cả mấy chục mét, con bé không qua được giờ cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện ở cung đường này, tìm người bầu bạn, hoặc trêu ghẹo.

Thuong Hoai | coocxe.com

Ung thư... không phải là dấu chấm hết!

Ung thư… không phải là dấu chấm hết!

Ai đã đánh cắp "cảm xúc" của phụ nữ?

Ai đã đánh cắp “cảm xúc” của phụ nữ?