Nếu như… không tìm được, thì đừng giả bộ là bạn sống tốt

Nếu như... không tìm được, thì đừng giả bộ là bạn sống tốt
Nếu như... không tìm được, thì đừng giả bộ là bạn sống tốt

Vào lúc trời nhá nhem tối, thì tôi nhận được điện thoại từ mẹ, Từ trong trường học, tôi đi ra ngoài lấy đồ chuyển phát nhanh. Gần đây, thời tiết ở Hà Nội thay đổi quá nhanh, nhiệt độ càng ngày càng lạnh.

Mỗi ngày tôi đều lái chiếc xe máy điện đi tới học viện để tự học, dù cho trời vào những ngày gió lạnh thấu xương muốn gào thét. Đến nỗi bạn cùng phòng nói với tôi rằng: “cậu làm cái trò gì mà không mua nổi cho mình nổi một cái mũ chắn gió vậy hả? Trời lạnh như vậy, tớ thật bộ phục cậu có thể chạy bằng xe điện để tới trường đấy, tớ thà chen chúc vào xe bus của trường vừa thoải mái vừa ấm áp còn hơn”.

Vì vậy, tôi đành phải xịu mặt lên mạng mua cái mũ chắn gió, ỉu xìu mà suy nghĩ rằng nó có thể che được bao nhiêu gió cơ chứ, tôi vẫn đang còn có thể kiên trì chạy vài ngày bằng xe điện cơ mà. Đến khi trời lạnh hơn một chút, e rằng tôi cũng đành phải thỏa hiệp ngồi xe trường để đi tới trường rồi.

Chỗ tôi cách học viện rất xa, nếu như đi bộ trong trường, e rằng mà nói, có thể phải đi mất hơn nửa tiếng. Gần phòng ăn là một bến xe, cứ cách 20 phút là sẽ có một chiếc xe trường lái vào trong trường.

Khi mới nhập học, tôi đến trường từ rất sớm, mỗi ngày vào lúc 7 giờ 30 phút, tôi đều ngồi trên chuyến xe đầu tiên, có lần lỡ mất chuyến xe, đành phải ngơ ngác chờ thêm hai mươi phút nữa.

Thời điểm mỗi lần chờ xe, tâm trạng của tôi cũng không hẳn là bình thường, đôi khi cũng sẽ thi thoảng phiền não mà oán giận. “Tại sao trường học lại lớn như thế cơ chứ?”

Vì vậy, tôi sẽ lại nhớ tới ký kí túc xá của trường đại học, nghĩ tới lúc đó, đi đến trường lâu thế nào cũng thuận tiện, từ kí túc xá của lầu sáu xuống thẳng tới phòng học chỉ mất có 10 phút. Thời gian trôi chầm chầm, cuộc sống cùng với bạn bè đều rất ăn ý.

Bất quá, khi đó, tôi cũng không có quý trọng cái cảm giác lo lắng về thời gian, mà sau này khi rời đi rồi, tôi mới bắt đầu tưởng niệm về nó.

Chúng ta dường như rất dễ dàng hoài niệm lại những khoảng thời gian đã mất, tuy là lúc đó sẽ cũng mọi người xung quay chê tòa nhà ấy không đẹp, nhưng đến khi thực sự mất đi, lại nhắc lại nó với câu chuyện thú vì, còn có một chút ấm áp trong đấy nữa.

Sau khi lấy được món đồ chuyển phát nhanh, tôi yên vị trên chiếc ghế ở ngoài hành lang nói chuyện điện thoại với mẹ. Mẹ bảo tôi: “Hôm này qua nhà mẹ có được không?

Tôi nói: “Đương nhiên rồi, buổi sáng con ăn bánh mì, buổi trưa con cùng với chị Anh Đào đi ăn cà ri, sau đó còn cảm thấy bản thân đặc biệt hạnh phúc, mẹ ạ. Còn mẹ ăn thì ăn gì vậy?

Sau đó, mẹ tôi sẽ ở bên kia điện thoại, nêu lên tên từng món ăn ngon, tới câu cuối lại chốt rằng: “Azz, đáng tiếc con không được ăn”.

Giữa tôi và mẹ hầu như nói chuyện vẫn rất đơn giản và luôn luôn không bao giờ rời khỏi chủ đề ăn uống. Bởi vì trong mắt của mẹ, sẽ không có việc gì so với việc ăn no ngủ ngon quan trọng hơn. Mỗi ngày, như thường lệ, mẹ vẫn sẽ luôn gọi tới nói là: “Con bận rộn cái gì thì bận rộn, nhớ cũng phải ăn chút gì, hơn nữa phải dự trữ đồ ăn vặt, đói bụng thì lấy một ít ra mà ăn”.

Có lần Hạ Mẫn và tôi đang cùng nhau đi ở trên đường, mẹ tôi gọi điện thoại tới, hai mẹ con liền kịch liệt chiển khai thảo luận về vấn đề tối nay ăn gì. Cuối cùng lấy chủ đề bố mua một cái quần mới về nhà rất vui vẻ làm chủ để đề kết thúc cuộc trò chuyện.

Hạ Mẫn nói: “Cậu cần gì dong dài, cũng thật nhàm chán ghê, làm sao mà cậu có thể thao luận về vấn đề ăn và mặc hơn hai mươi phút đồng hồ được nhỉ, thực sự là phục cậu sát đất luôn ý”.

Tôi nói: “Nếu như tớ không cùng mẹ nói chuyện về những chủ đề này này, tớ thực sự không biết sẽ nên nói chuyện với họ về cái gì nữa, bố mẹ và tớ mỗi ngày đều nói chuyện cũng nhau, cậu cảm thấy, thật có nhiều chuyện quan trọng để nói hay sao.”

Bởi vì, muốn để cho bọn họ yên tâm, muốn để cho bọn họ biết tôi ăn ngon, mặc đủ ấm, ăn no ngủ kĩ, muốn cùng bọn họ tùy tiện tán gẫu, vì muốn có chút hơi ấm như ở nhà. Cho nên, cho dù biết cuộc trò chuyện này rất không có giá trị, cũng rất nhàm chán, nhưng ở trong mắt tôi, chỉ cần có thể nói chuyện với họ, thì mọi chuyện đều là vui vẻ cả.

Trước có người bạn hỏi tôi, nếu như người khác hỏi bạn ấy có sống tốt không, nếu là tôi thì tôi nên trả lời như thế nào?

Hắn nói rằng còn hắn cho tới nay đều là trả lời: “Yên tâm đi, tớ sống rất tốt”.

Nhưng mà , sống tốt của hắn chính là ở cái thành phố không to không nhỏ này, sinh hoạt mỗi ngày đều giống nhau. Vẫn kiểu kiến trúc ấy, vẫn là cảnh sắc ấy, ..

Hắn cũng không biết rằng kiểu sống này cũng không được tính là quá tốt, sẽ không biết được rằng con người ta đang chậm dãi sinh ra cảm giác cuộc sống dần chết lặng, rằng lúc nào sẽ kết thúc. E rằng cả đời chính là như vậy.

Kỳ thực hắn rất muốn nói với người khác rằng: “Tớ sống không được tốt, có thể là vì không muốn để người khác lo lắng, đặc biệt là làm cho những người thân thiết nhất lo lắng” nên hắn vẫn như cũ, luôn chang bị dáng vẻ “sống rất tốt”, mỗi ngày không tim, không phối mà cười.

Có những lúc, có người hỏi hắn: Tại sao cậu lúc nào cũng vui vẻ được vậy hả?

Hắn hầu như chỉ ha ha cười: Không vui thì thế nào, không phải là mỗi ngày đều giống nhau cả sao, nếu như vậy tại sao không vui vẻ lên chút mà sống.

Tôi không biết được lúc hắn nói lời này thì đối phương có dáng vẻ kinh ngạc như thế nào. Nhưng tôi biết là, cho dù có ngụy trang sống tốt như thế nào đi chăng nữa, đến cuỗi cùng, nhất định sẽ trở nên bất hạnh mà thôi. Bởi vì, phía sau của khuôn mặt ngụy trang ấy, sẽ biết bao nhiêu là quật cường, sẽ ẩn nhẫn mà kìm nén, mà dày vò, đến thời điểm cực hạn của nó rồi, thì sẽ gục ngã xuống.

Tình cảnh của hắn rất giống ca từ của một ca khúc của Mayday, rằng:

Bạn không thực sự vui vẻ
Nụ cười chỉ là lớp vỏ ngụy trang bạn khoác lên người
Thế gian này bật cười, vì vậy bạn bèn hùa theo bật cười

Bạn cảm giác rằng hẳn là bạn sống rất tốt, cho nên bạn liều mạng cười to nói cho thế giới này biết rằng: “Cậu xem, tớ có cái gì mà phải lo lắng, tớ thực sự sống rất tốt”. Nhưng… Bạn có thực sự vui vẻ không?

Tôi ở trong điện thoại nói chyện với mẹ, nói: “Con không vui”.

Mẹ hỏi, vừa nãy nói còn hạnh phúc cơ mà, sao giờ lại không vui rồi? Là bởi vì trời lạnh sao? Hay là trời mưa? Hay là không khí quá khô? Hay là bà dì tới, vô duyên vô cớ liền không vui vậy?

Nghe mẹ nói vậy, tôi trực tiếp hết chỗ để nói, sớm đã nói không có vui, giờ chỉ bật cười lớn, nói: “Mẹ sao lại hiểu con đến như vậy được nhỉ? Sau này đừng bao giờ nói là con được nhặt ở thùng rác ở lối thứ hai vào bệnh viện nữa nhé, nếu không đừng trách con, con nhất định là con ruột của mẹ rồi. Haha”.

Mẹ tôi vẫn luôn theo chủ nghĩa lạc quan, ở trong mắt mẹ, tôi lúc nào cũng chỉ là một đứa con nít. Ngoại trừ việc sốt ruột về vấn yêu đương của tôi, và vấn đề sức khỏe của bố, thì tất cả mẹ đều không để vào mắt.

Kì thực, cảm xúc của con người rất khó kìm nén, nếu như một ngày tôi có chuyện phiền lòng, mẹ nhất định sẽ nghe ra được giọng nói của tôi có chỗ không thích hợp. Tôi không thích một mặt thì giả bộ hạnh phúc, một mặt lại không theo đuổi kịp cảm xúc của mình. Trái lại, loại giả bộ này còn dễ khiến mẹ mình lo lắng hơn.

Sau này, mẹ tôi đã miên mang suy nghĩ rằng, có phải khi con gái xảy ra chuyện gì, như vậy thì nó mới sầu não uất ức .

Vậy nên, có đôi khi tôi càng muốn chân thành biểu đạt tâm tình của mình, nhưng dùng bằng một loại cách thức khác để diễn tả, mẹ có thể sẽ rất nhanh sẽ hòa hoãn tâm tình của tôi, có thể yên tâm vì biết tôi suy nghĩ tích cực.

Có người hỏi tôi: “Sao mỗi ngày cậu đều có thể vui vẻ như vậy”. Kỳ thực rất đơn giản, mỗi người trong chúng ta đều không có khả năng ngày nào cũng vui vẻ, ngày nào cũng tích cực. Vậy nên, ông trời đã sinh ra những cách thức tự nhiên để hòa hoãn những tâm sự của con người.

Tôi thích dùng âm nhạc để giảm đi những phiền não, thích dùng những quyển sách bình thường để trấn an tâm tình, cũng thích chạy bộ với một cái đầu không chút tạp niệm, càng thích cùng người thân nói chuyện phiếm.

Mỗi người đều có thể tìm cho mình cách để bình phục lúc tâm trạng không tốt, nhưng cách tệ nhất để bình phục tâm trạng chính là giả bộ.

Giả bộ mình sống rất tốt, giả bộ mình rất vui vẻ, giả nộ mình rất hòa hợp, giả bộ tôi rất thích bạn, giả bộ chính mình không cần người khác lo lắng.

Nếu như cảm xúc có thể chứa đựng ở trong lòng, một nửa là tốt một nửa là xấu, Bạn nếu như chỉ muốn lấy một ít cảm xúc tốt, vậy cái còn thừa lại chỉ là cảm xúc xấu. Khi cảm xúc xấu tích lũy được một lượng nhất định, khả năng lớn nó sẽ làm trái tim bạn bị tổn thương, bị ô nhiễm.

Chỉ có khi thông qua được những phương pháp thích hợp để bỏ đi tâm trạng xấu, bạn mới có thể hài lòng với phúc từ chính nội tâm bạn.

Bạn có thể nói với người khác: “Cậu yên tâm, tớ sống rất tốt”. Bạn cũng có thể nói: “Tớ mỗi ngày đều rất vui vẻ”. Bạn thậm chí cũng có thể nói: “Tất cả đều không đáng sợ”.

Nhưng với điều kiện đầu tiên là, bạn đã thực sự tìm được phương pháp thích hợp để thả lỏng bản thân chưa? Pha trà, trầm ngâm, chạy bộ, nói chuyện phiếm… chỉ cần nó có hiệu quả, thì cứ việc thử nghiệm.

Nếu như… không tìm được, thì đừng giả bộ là bạn sống rất tốt.

Tô Ba | coocxe.com

Cuộc sống nếu có sự thất bại... chúng ta đều có quyền làm lại

Cuộc sống nếu có sự thất bại… chúng ta đều có quyền làm lại

8 kinh nghiệm để có bản lĩnh duy trì sự độc thân vĩnh cửu

8 kinh nghiệm để có bản lĩnh duy trì sự độc thân vĩnh cửu