coocxe.com – Nếu ai hỏi tôi rằng, khi nào cảm thấy tuyệt vọng nhất? Thì tôi sẽ trả lời ngay, đó là khi con ốm mà bác sĩ nói “mãn tính rồi”.
- Những phần tiếp theo bên ngoài câu chuyện “Ngoại tình… bất ngờ không thể lường trước!”
- Phần 2: Em cần đi thật xa để tìm cảm giác cân bằng cho riêng mình
- Phần 3: Sợi dây xích…
- Phần 4: Miu ơi… cố lên con!
Minh sang Sing được 7 tháng, mọi việc ở nhà vẫn ổn cho đến một hôm, cô đang ngủ thì nghe tiếng chuông điện thoại của bố mẹ gọi tới:
-Mẹ không giấu mày nữa, tối qua không phải cái Miu đi chơi không ở nhà nói chuyện với mẹ, mà là nó đang ở trong viện.
– Cái gì? ….Mẹ….nói rõ xem nào.
– Lúc đầu, mẹ cứ nghĩ nó bị sởi hay gì đó, không thấy nó sốt, không quấy khóc gì, chỉ thấy nổi mấy nốt đỏ tròn nhỏ từ sau tai, rồi lan ra khắp mặt. Mẹ bế nó ra phường hỏi, thì họ bảo không phải sởi, đưa đi viện luôn đi.
– ……..
– Lên viện thì bác sĩ cho nhập viện, bảo là bị xuất huyết giảm tiểu cầu.
– Sốt xuất huyết á?
– Không, không bị sốt. Mẹ hỏi nguyên nhân thì bác sĩ nói cứ nhập viện đã. Bây giờ mày tính sao?
– Thế giờ ai trong viện với nó?
– Cái H, bố mẹ chạy ra chạy vào suốt, sang nay mới lấy máu làm một loạt xét nghiệm.
– Để con về.
– Không thì đợi thêm mấy hôm xem sao, mẹ thấy nó vẫn chơi bình thường lắm, chắc ko sao đâu.
– Bệnh đó không đơn giản đâu mẹ, mẹ tuyệt đối không được để cháu ngã nhé.
Lòng như lửa đốt,Minh còn chẳng thèm thu dọn đồ đạc, gọi điện nhờ bạn lo thủ tục sớm nhất cho cô về VN, đến trường xin phép nghỉ, rồi lao ra sân bay. Dù ko được luôn, cô cũng ko thể ngồi yên trong phòng, phải đến đó để có thể về ngay khi có vé. Minh gọi điện cho chồng (cũ), anh ta cũng đang ở trong viện. Cô gọi điện cho Thắng, hỏi xem anh có quen ai ở khoa huyết học của viện Nhi không để nhờ vả (Chẳng nhớ tên khoa có chính xác chưa). Cô suy nghĩ mọi thứ có thể để gọi điện sx. Tranh thủ vào internet đọc các bài về bệnh này. Minh tự trấn an mình, cô ăn ở không thất đức, chắc chắn con cô sẽ không sao. Bệnh này cũng phổ biến lắm mà, rất nhiều trẻ nhỏ bị sốt xuất huyết chỉ cần 1 tuần là ra viện. Chỉ lo mỗi cái là, sao con cô lại không sốt?????? Cô lo là có rất nhiều trường hợp bị mãn tính, hoặc giấu gia đình, đến khi dậy thì là không sống được. Đấy là ngày xưa, y học chưa phát triển, còn bây giờ chắc là sẽ ổn cả thôi. Nói thì nói thế, nhưng một cảm giác sợ hãi cứ trào lên tận cổ họng, khiến cô không nói được, và quên luôn là cả ngày chưa ăn uống gì.
Về đến nơi, Minh thấy Miu đã được sx nằm ở phòng dịch vụ, bác sĩ trưởng khoa là người trực tiếp điều trị. Phải đợi nửa ngày cô mới gặp được ông, vị bác sĩ nhỏ người với khuân mặt phúc hậu vô cùng. Vừa ngồi xuống, cô đã hỏi ngay:
– Bác sĩ xem giúp cháu trường hợp của bé P.N.K với ạ.
– Cô là mẹ của bé à?
– Dạ , vâng ạ.
– ………
Lật giở cả chồng hồ sơ dày cộp ông mới tìm ra bệnh án của con cô. Phải công nhận các bác sĩ có tinh thần vô cùng vững vàng mới có thể chứng kiến sự đau đớn của rất nhiều bệnh nhân, và giữ cho mình đủ tỉnh táo để giải quyết hàng loạt các vấn đề khác nhau. Minh hồi hộp nhìn ông mở từng trang giấy, quan sát mọi thay đổi trên khuôn mặt vị bác sĩ già, và khi trán ông nhăn lại, cô như thấy tim mình đau nhói, tay run lẩy bẩy. Mỗi lần lo lắng là miệng Minh như cứng lại, khô không khốc, Minh không thể thốt ra lời, cũng không thể nuốt nước bọt, cô chỉ biết chờ đợi trong tiếng đập thình thịch nơi lồng ngực. Cô nhìn thẳng vào mắt bác sĩ khi ông ngẩng lên và mở lời:
– Đến thời điểm hiện tại, chúng tôi mới xác định là cháu bị xuất huyết giảm tiểu cầu dạng tự miễn (tự phát).
– Dạ…….
– Với các cháu nhỏ như thế này, hoặc nhỏ hơn, thì càng nhanh khỏi, và bệnh chỉ khoảng 1 tuần sẽ hết.
-………
– Cứ cho cháu điều trị theo phác đồ của bệnh viện đi, mẹ cháu đừng có lo.
– Dạ, cháu cảm ơn bác sĩ. Vậy bệnh này có ảnh hưởng gì cho cháu về sau này không ạ?
– Không, nếu khỏi là sẽ khỏi hẳn, chỉ là dạng cấp tính thôi.
– Dạ, vậy thì cháu mừng quá ạ. Bác cho cháu hỏi là bệnh này chăm sóc có cần chú ý gì không ạ?
– Ăn uống bình thường.
– Vâng, cháu cảm ơn bác sĩ.
Minh như thở phào nhẹ nhõm, cô ôm Miu vào lòng mà cưng nựng con sau bao ngày xa cách, cho vơi đi nỗi xót xa đang đè nén cô. Sau khi hỏi han bố mẹ, cô mới biết là hôm sau khi nhập viện, bác sĩ đã chuyển Miu từ phòng thường sang phòng dịch vụ mà bà không biết tại sao. Cô gọi cho Thắng thì được biết là anh đã nhờ người quen và gửi gắm Miu cho ông bác sĩ. Minh thấy xúc động vô cùng, những lúc như thế này, Thắng luôn nhiệt tình giúp đỡ làm cô bất ngờ. Chồng Minh có và xem Miu một lúc buổi sáng, rồi về luôn, chắc anh ta thấy an tâm vì đội ngũ nhà ngoại hùng hậu (ic ic), lại gần viện rất tiện ra vào. Minh và con ở trong viện được 3 ngày, cứ sáng sáng là lấy máu xét nghiệm, rồi tiêm, rồi uống các thể loại. Mỗi lần lấy máu là một lần Minh thương con đến quặn ruột. Miu sụt 3 kg, người tong teo, yếu ớt, bác sĩ phải chọc ra chọc vào mấy lần mới lấy được ven. Minh cố hết sức bình sinh giữ con mà ứa nước mắt. Cô ước gì mình có thể chịu đựng cái đau hộ con. Miu ngoan lắm, chỉ khi nào tiêm hoặc lấy ven thì mới khóc, còn lại cứ chơi cả ngày. Nhưng Minh đứng ngồi không yên vì các nốt đỏ của con ngày một nhiều, lan hết ra ngực, bụng. lưng,chân tay, ai nhìn con cũng tròn mắt ngạc nhiên. Cho đến chiều ngày T3, khi Minh thấy ở chân và đùi con xuất hiện các mảng thâm tím to, thì cô tá hỏa gọi bác sĩ trực. Nhìn vẻ mặt của anh bác sĩ trẻ, Minh biết ngay là con cô có chuyện rồi. Không nói không rằng, bé Miu được đưa đi lấy máu và gia đình được yêu cầu không cho bé đi xa khỏi phòng bệnh. Một lúc sau thì các cô y tá mang đến truyền cho Miu một chai huyết tương, và hầm bà lằng các loại thuốc gì khác nữa. Cô có hỏi, thì chỉ được nói một câu:
-Tiểu cầu bé xuống thấp quá, nên bác sĩ cho truyền bổ sung.
Tiếp đến mấy ngày sau, ngày nào cũng là một chuỗi: lấy máu, truyền, tiêm….. Bế con đi dọc hành lang của Khoa, Minh mới thấy có nhiều mảnh đời sao mà trái ngang thế, nhiều em bé bệnh còn nặng hơn Miu. Có gia đình người dân tộc Thái, bố mẹ lấy nhau cùng huyết thống do phong tục tập quán, thế là đứa con bị trùng gen dẫn đến bệnh huyết tán, cách điều trị là truyền máu và truyền máu mà thôi. Lại có mẹ con cậu bé ở Ninh Bình, cháu bị suy tủy, cũng xuất huyết như Miu, nhưng trong dạ dày. Hướng điều trị của BS là cấy tủy của anh/em trong gia đình cho bé, nhưng người mẹ bây giờ mới đang mang bầu con thứ 2, thuốc điều trị thì hết phải đợi nhập ở nước ngoài, mà không biết bao giờ mới có. Người mẹ nhìn tiều tụy, mang bụng bầu nặng nề, nát lòng nhìn đứa con đẹp trai ngoan ngoãn vô phương cứu chữa mà không ăn không uống gì được. Rồi một cháu bị XHGTC dạng mãn tính, nhưng chạy nhảy bị ngã, sưng cục to ở đầu, và cứ thế cái cục ấy đọng máu mà to lên, nhưng không thể phẫu thuật vì sợ chảy máu không cầm được. Rất nhiều rất nhiều trường hợp hoàn cảnh gia đình khó khăn mà con thì bệnh trọng. Đêm đêm, cả khoa hầu như không ngủ được vì tiếng gào khóc đau đớn của bé gái 14 tuổi bị bệnh, đến lúc dậy thì mới biết thì lại xuất huyết não rồi. Minh ôm chặt Miu trong lòng, kìm nén không khóc kẻo làm phòng bệnh thêm não nề, cô sợ lắm, cô sợ Miu của cô cũng bị như thế lắm, đau như thế thì làm sao con chịu được.
Sang tuần T2, bác sĩ đến tận từng giường khám cho các bé, và nói chuyện với cha mẹ. Tới lượt Miu, vị bác sĩ nhìn bé trìu mến và có phần buồn bã, ông chậm rãi nói:
-Tôi thông báo cho mẹ cháu biết là như thế này, tiểu cầu của một người bình thường ít nhất là 150.000 tiểu cầu trên một đơn vị, nhưng bé nhà chị hôm đầu vào chỉ có 7.000, rồi tụt dần xuống và giờ chỉ lẹt đẹt 1.000-2.000. Hướng điều trị tiếp theo của chúng tôi là, sẽ cho cháu đi chọc tủy để xác định xem có phải bệnh về máu hay không. Nếu không phải thì tức là cháu bị mãn tính rồi. Trong trường hợp đó, sẽ điều trị cháu cho đến khi 4 tuổi sẽ cắt nách.
– Cắt…cắt…nách là sao ạ?
– Bệnh của cháu là tự miễn, tức là ở lá nách sản sinh ra kháng thể kháng lại tiểu cầu, nôm na là như thế cho cô dễ hiểu, sau một thời gian, lá nách sẽ to lên, chúng tôi sẽ làm phẫu thuật cắt bỏ.
– Không còn cách điều trị nào khác sao ạ?
– Đó là về lâu dài,còn trước mắt, chúng tôi đang muốn điều trị cháu bằng truyền Gama, nhưng hiện tại thuốc ở bệnh viện không còn.
– Thuốc đó phải mua ở đâu ạ.
– Thuốc phải nhập ở nước ngoài về.
– Bác sĩ có thể cho cháu biết tên thuốc được không ạ?
– Tẹo nữa, mẹ cháu vào vp, tôi sẽ nói cụ thể.
Bác sĩ đi rồi, Minh ngồi phịch xuống cạnh con gái, mặt cô đờ đẫn ra, chân tay như muốn rụng rời. Sao Miu lại ra nông nỗi này? Sao tự dưng ông trời lại vận vào con cô cái bệnh quỷ quái này chứ. Làm sao đây khi con cô phải chịu bệnh tật tới tận năm 4-5 tuổi chỉ với hi vọng là cắt nách thôi. Minh ôm ghì lấy con, gập người lên xuống, cắn chặt răng lại để cho khỏi phát ra tiếng khóc. Chồng cô đánh cô, bỏ rơi cô, cô cũng không khóc trước mặt ai lần nào, nhưng hôm nay cô không còn cảm thấy là xung quanh mình có ai cả. Moi người trong phòng đều nhìn Minh với vẻ ái ngại, rồi nhìn Miu với ánh mắt thương hại. Lúc khám bệnh,chỉ được một mẹ một con, nên Minh không biết gọi ai để mà hỏi xem phải làm thế nào bây giờ. Cô chỉ biết gồng người lên, nắm chặt lấy tay mình để khỏi gào thét câu tại sao. Minh ơi là Minh, mày phải là gì cho con mày bây giờ?
Hết giờ khám bệnh, thấy mẹ cô tất tưởi chạy vào hỏi:
-Sao rồi con
– …….mãn tính mẹ ạ.
– ………….
– Mẹ ơi, làm sao giờ?
– Bác sĩ bảo làm thế nào?
– Đang đợi đi chọc tủy xem có phải bệnh về máu không. Nếu ko thì điều trị gamma, nhưng thuốc đang hết. Đợi 4 tuổi thì cắt nách.
– Nếu ở đây không điều trị được, đưa nó sang Sing, bao nhiêu tiền cũng phải làm cho nó.
– Vâng, nhưng cứ đợi xem thế nào đã mẹ ạ.
– ………
Minh thấy mình thật may mắn khi có một gia đình kinh tế vững chắc, chứ nếu mà cô cũng nghèo khổ giống các bà mẹ ở phòng điều trị thường thì chắc là không trụ nổi mất. Thắng cũng gọi điện hỏi cô tình hình thế nào. Từ hôm về, anh có được gặp cô mấy đâu, chỉ gọi điện hỏi tình hình vào buổi sang, rồi chiều chiều mua một số đồ ăn nhẹ ăn vặt mang vào cho cô, lại chỉ gặp ở cổng bv, vì sợ bố mẹ biết. Minh kể lại cho Thắng nghe, anh nói chưa hiểu lắm, nhưng để anh hỏi xem. Cô không dám mà để ông ngoại giữ con lúc chọc tủy, vì đứng ở ngoài, nghe các bé gào khóc kinh quá, lại được mấy anh chị miêu tả là cái kim tiêm to kinh khủng chọc thẳng vảo sống lưng thì cô bủn rủn chân tay rồi. Cái than hình gày gò yếu rớt của Miu đã đủ làm cô đau xót, nay phải chứng kiến con chịu đựng như thế thì là sao cô bình tĩnh được.
Sáng sớm hôm sau, vị bác sĩ già cho gọi cô vào phòng, ông mời cô ngồi và vẫn giọng từ tốn hỏi cô:
-Cô là người nhà của cậu K bên khoa tai mũi họng à?
– …dạ…vâng ạ.(trả lời bừa)
– Kết quả chọc tủy hôm qua có rồi, rất may mắn là cháu không bị bệnh về máu, mà chỉ là bệnh tự miễn thôi.
– ………
– Chúng tôi sẽ điều trị truyền Gamma cho cháu, Viện đã hết thuốc, nhưng rất may là chúng tôi đã hỏi bên Bạch Mai, và họ vẫn còn. Sáng nay thuốc sẽ về, cháu sẽ truyền chậm bằng máy liên tục 4 lọ một ngày, mỗi lọ khoảng 2 tiếng, và truyền liên tục trong 2 ngày. Nếu cháu đáp ứng tốt với thuốc thì sẽ có kết quả rõ rệt ngay thôi.
– Ôi, thật ạ. Cháu……hixhix (khóc rồi, ko nói được nữa)
Cô biết là Thắng đã nhờ vả, chứ gia đình cô không quen ai ở viện này cả. Dù sao, cũng có một chút ánh sang hi vọng cho Miu nên cô vui lắm, gọi điện báo cho bố mẹ và anh luôn.Hai ngày truyền dài dằng dẵng, Miu phải ăn ngủ vệ sinh tại giường luôn, vì không bê cái máy tiêm đi được. Minh quấn quýt hỏi han rồi kể chuyện để con quên đi khỏi nhõng nhẽo đòi bế. Hết 2 ngày truyền, kết quả xét nghiệm cho thấy tiểu cầu của Miu đã tăng lên 70.000. Bác sĩ nói đấy là một dấu hiệu rất khả quan, điều trị thêm vài ngày, khi nào tiểu cầu lên trên 100.000 thì xuất viện. Minh mừng rớt nước mắt, nhưng cô cũng đuối sức sau gần 2 tuần trong viện với con, ông bà ngoại thay nhau trông Miu để cô về nhà tắm rửa và nghỉ ngơi một chút. Sóc thì ở riệt bên nhà ông bà ngoại với 2 bác và dì H rồi. Cô bảo đi taxi, nhưng Thắng nhất quyết đòi đón rồi đưa cô về nhà. Ngồi trên xe anh, cô ngủ thiếp đi không biết gì, cho tới khi thấy bàn tay ấm áp của anh vuốt tóc mình.
– Em dậy đi, tới nhà rồi, có 10p mà em ngủ sâu thế.
– uh, em mệt quá…
Minh bật bình nóng lạnh, bảo đi tắm, rồi kêu anh lục tủ lạnh xem có gì nấu cho cô ăn với chứ ăn cơm bệnh viện mãi chán quá rồi. Lọ mọ trên tầng một lúc lâu, Minh vác chiếc máy sấy tóc xuống tầng 1, thấy anh đang ngồi ở bàn ăn, xem dt trước một bát đựng mì đợi chan nước.
– Anh ơi.
– Sao em?
– Sấy tóc cho em với, em mỏi cổ lắm rồi.
– uh.
Thắng bỏ dt xuống,bảo cô ra ngồi ghế phòng khách gần ổ cắm, rồi anh đứng đằng sau cứ thế sấy tóc cho cô. Minh ngồi gác chân lên bàn (khệnh), tay thả lỏng sang 2 bên, mắt nhắm lạin hư muốn ngủ nữa, nhưng anh nào có để cho cô yên.
-Hôm về sao không bảo anh ra đón.
– Lúc đó em còn nghĩ dc gì đâu.
– Mệt lắm không?
– Sắp đóng nắp quan được rồi í.
– Haizzz, ăn với chả nói….. Việc học bên kia thì thế nào?
– Chưa biết nữa,xem tình hình Miu thế nào đã. Chỉ là một khóa học tiếng thôi mà.
– Thế thì ở nhà luôn đi
– Ở là ở thế nào,em còn định đăng kí thêm mấy khóa học nữa đấy
– Cái gì. (tắt phụt máy sấy tóc)
– Haizzz, sấy tiếp đi
– Em định bỏ Miu với Sóc ở nhà thêm nữa đấy à?
– Hô hô,chứ ko phải là bỏ anh à?
– Chậc, anh thì không sao, quan trọng là 2 bé……
– Thật ko sao không?
– Ờ thì cũng có sao, nhưng mà quan trọng là……
– Haizz, thôi thôi,ông cứ quanh co. Rốt cuộc là tôi đi ông cũng ko sao chứ gì?
– Haizz, cái con bé này.
– Sao, con bé này làm sao? (quay lại sấn sổ)
– ……….
Mặt Minh đang vênh lên thì bị anh cúi xuống giữ lấy mà hôn. Đúng là lúc cô lắm điều lên thì chỉ có hôn thì mới tắt đài đi được. Thắng bỏ máy sấy tóc xuống, môi anh vẫn trên môi cô,một tay đỡ lấy vai Minh, một tay bế bổng cô dậy. Minh quàng tay ôm cổ anh, cứ thế vừa bế vừa hôn đến chân cầu thang thì anh phải rời môi cô ra để còn nhìn đường(hị hị). Cô biết anh đang muốn bế cô đi đâu, nhưng Minh chỉ cúi đầu gục vào vai anh không phản đối. Thắng bế cô một mạch lên phòng ngủ, thả cô ngồi xuống giường, rồi quỹ xuống ngay cạnh chân cô, vén tóc cô lên, nhìn âu yếm:
– Anh nhớ em lắm biết không?
– Ngày nào cũng nhìn em thay quần áo qua webcam mà vẫn nhớ à, hé hé? (cười tinh nghịch)
– Được thế tôi đã có phúc.
– Đấy là máy tính của anh ko nhìn được 365 độ, chứ em toàn đứng cạnh webcam mà xõa đấy.
– Thế hôm nay có chịu để anh nhìn đủ 365 độ ko?
– Còn xét xem thái độ thế nào đã
– Còn muốn thế nào nữa?
– Bóp vai cho em đi, mỏi lắm.
– Haizzz, vâng ạ,
– Hị hị, thế mới ngoan (Lấy tay cào cào vào dưới cằm anh- như cún con í, hị hị)
Thắng vén tóc Minh sang một bên, anh nhẹ nhàng xoa hai bờ vai và sau gáy cho cô. Minh thấy rất dễ chịu và khoan khoái. Nhưng anh chẳng chịu làm thế được bao lâu, mà cúi xuống hôn lên đó, rồi cọ cọ chiếc cằm lún phún râu mới cạo vào vai cô, làm cho Minh vừa nhột vừa thích thú. Ghé sát tai cô, anh thì thầm:
-Yêu anh nhé?
– Em sắp hết hơi rồi đây này (nũng nịu)
– Vậy thì đừng thở nữa, để anh thở hộ cho.
-……
Minh quay lại, ôm lấy hai vai anh, mặt cô sát mặt anh, cô hôn chụt anh một cái rồi nói:
-Em coi như anh vừa tỏ tình em nhé.
-Haizz, lần trước anh chẳng bảo anh yêu em mất rồi còn gì?
– Nhưng lần này anh mới đề nghị em là yêu anh đi.
– Vâng, thì sao ạ.
– Em nhận lời,nhưng hãy để hôm khác được ko? Em muốn được yêu anh trong một tâm thế tự tin, thoải mái, với không gian ấm áp lãng mạng và riêng tư, chứ không phải lúc cơ thể mệt mỏi và đói rã rời như bây giờ.
– Thế anh lại phải nhịn tiếp à?
– Uh, hị hị
– Haizzz, thế thì cái hôm hoàng đạo đấy, phải đền gấp đôi gấp 3 nhé.
– Rồi rồi, biết thế đã. Xuống nấu nốt mì cho em ăn đi.
– Vâng , thưa chị.
Minh


