Hãy quý trọng năm tháng bên cha mẹ, thời gian không giữ được người đâu

Hãy quý trọng năm tháng bên cha mẹ, thời gian không giữ được người đâu
Hãy quý trọng năm tháng bên cha mẹ, thời gian không giữ được người đâu

Năm ba tôi 45 tuổi thì tôi mới sinh ra. Trước khi sinh tôi thì ba mẹ đã có một cô con gái cực kỳ đáng yêu, chỉ tiếc là năm chị ấy 11 tuổi thì mất vì tai nạn giao thông. Vì nguyên nhân trên mà cuộc sống của ba mẹ tôi như rơi xuống vực sâu vạn trượng vậy. Bạn bè và mọi người xung quanh đều khuyên bảo ba mẹ tôi sinh thêm một đứa nữa mãi, nên mới có tôi xuất hiện trên thế gian này trong ấm áp và yêu thương.

Lúc mẹ mang thai tôi thì có bệnh cao huyết áp trong người, cộng thêm tâm bệnh nữa, nên có lần tôi không thể phát triển bình thường trong bụng mẹ được mà bác sĩ phải tiêm thuốc để duy trì sự sống cho tôi.

Vì mẹ tôi là y tá mà nên khi đó nguyên cái bệnh viện đều quan tâm đến mẹ tôi nhiều lắm, lúc tôi sắp chào đời thì vì nguyên nhân sức khỏe và cơ thể mẹ nên bác sĩ đề nghị bà nên gây mê cục bộ để tiến hành mổ đẻ. Lúc đấy mẹ tôi cắn chặt lấy một cục băng vải dày gắng đến tận khi hôn mê mới sinh tôi ra được.

Mẹ tôi là một người vĩ đại vô cùng.

Từ khi sinh ra đến giờ tôi được tất cả mợi người chiều chuộng mà lớn lên, bởi vì tôi là đứa trẻ mang đến hi vọng sống cho ba mẹ mình mà. Những người lớn xung quanh đều chở che cho tôi, và vì tôi nhận được nhiều yêu thương như thế nên năm lớp một lớp hai của tôi trôi qua rất nhẹ nhàng. Các bạn ở trường mỗi lần nhìn thấy ba tôi thì đều hô, ông cậu tới kìa, ông cậu tới, làm tôi phải cứ phải giải thích luôn miệng rằng tôi ghét họ gọi như thế, rồi dần dần tôi ghét lây sang cả ba.

Hồi đó cứ mỗi lần tan học là ba lại đến đón tôi, lần nào khi tôi ra khỏi cổng trường cũng thấy ba đang đứng ở đó, ba vừa giữ xe đạp vừa mỉm cười vẫy tay với tôi, khi ấy ba tôi đã ngoài năm mươi rồi.

Cái sự trưởng thành sớm trong tình cảm của tôi nó thể hiện ra ở chỗ, khi đó tôi chỉ mong ba không trông thấy tôi, tôi chỉ muốn vờ như không thấy ba rồi tự về nhà một mình. Có lần tôi dè dặt nói với ba rằng ba ơi, ba đừng tới trường đón con nữa có được không, con tự đi về cũng được. Ba đáp, được, con gái rượu của ba lớn rồi.

Cứ vậy cho đến một lần vào năm lớp năm, khi đó là buổi chiều sắp tan học, chợt đồng hộ treo trong phòng bị hỏng rồi rơi xuống đất, nhưng không có bạn học nào đứng dậy sửa cả, chiếc đồng hồ cứ lẳng lặng nằm yên nơi đấy. Chợt ba tôi xuất hiện, khi đó tôi ngạc nhiên vô cùng. Ngạc nhiên đến độ tôi chạy biến đến một góc khuất len lén nhìn ba, nhìn ông nhặt chiếc đồng hồ dưới đất lên sửa trong ánh nhìn chăm chú của các bạn cùng lớp, rồi treo nó lên tường như cũ. Ba làm xong thì vỗ bụi trên tay rồi nhìn thoáng qua tôi đang trốn trong góc khuất nọ, sau đó ba yên lặng rời đi.

Lúc đấy trong lòng ba đang nghĩ gì vậy.

Sau thì ba lo lắng cho an toàn của tôi nên lại lọc cọc đón tôi tan học, còn các bạn học thì đã sửa miệng từ ông cậu tới rồi thành ba cậu tới rồi. Tính ba tôi rất hảo sảng hiệt tình, khi nhìn thấy bạn cùng lớp của tôi thì ba lại hồ hởi hỏi, này nhóc con nay học hành thế nào? Hoặc là, nay được ăn món gì ngon thế nhóc mập, cứ vậy rồi dần dần bạn bè tôi gặp ba còn vui hơn gặp tôi nữa.

Thực ra ngay từ đầu ba đã biết tôi nghĩ suy những gì rồi, thế là ba đổi cách khác để chọc cho tôi vui, ví như lúc tan học ba sẽ khoác vai tôi hỏi, “ông anh hôm nay học hành thế nào“, tôi chống nạnh đáp, “anh em yên tâm, anh đây học tốt lắm“. Cứ vài lần như vậy rồi thành thói quen, mỗi khi tan học nhìn thấy ba tôi lại vui vẻ vẫy tay với ông rồi chạy đến nói, “người anh em hôm nay rảnh rang đến đón làm ông anh đây vui quá xá.“

Cái lần tôi có ấn tượng sâu sắc nhất là hồi trung học cơ sở.

Vừa vào cấp hai thì tôi biết đi xe đạp, nhưng mẹ tôi không đồng ý để tôi đi xe đến trường chút nào cả, bởi vì chị tôi mất cũng do đi xe đạp nên gặp sự cố. Ba tôi thì bảo, chẳng lẽ chúng ta có thể bảo bọc nó cả đời à? Mẹ tôi lặng im không nói gì.

Có một hôm tôi đạp xe đến trường học, đang trong tiết hai thì bạn cùng bàn huých tay tôi cái rồi hếch cằm ra hướng phía cửa sổ. Tôi quay đầu lại thì thấy ba tôi đang đứng ngoài, sao ba lại tới đây? Ba tôi lặng lẽ ra dấu với giáo viên ngoài cửa lớp là ông có chuyện tìm tôi. Tôi vội vàng đi ra rồi nhìn ba đầy khó hiểu.

Bởi vì ba cầm trong tay cốc uống nước của tôi.

“Lúc con đi học quên không mang cốc theo, ba sợ con ngồi trong lớp nghe giảng khát nước mà không có gì để uống nên ba tranh thủ đem tới cho con.“

“Ba, không có nước cũng không sao đâu mà.“

“Vậy sao được, con gái rượu của ba khát nước thì ba đau lòng lắm.“ – “Thôi vào học tiếp đi, ba về đây.“

Tôi cũng không biết lúc đấy tôi nghĩ gì trong lòng nữa, tôi ngồi học mà chẳng nghe vào đầu được câu nào cả, chỉ chăm chăm nhìn cốc nước mà ngẩn ngơ. Hết giờ bạn cùng lớp vây quanh tôi nói, ba cậu tốt quá, ba cậu tốt với cậu quá đi, hâm mộ cậu thật đấy, ba tớ chẳng đời nào mang cốc nước cho tớ đâu. Tôi tự hào cực, tôi đáp, đúng vậy ba tốt với tớ như vậy đó, các cậu ghen tỵ đi. Rồi tôi len lén khóc thầm.

Kể từ đó tôi đã nhận ra được tình thường mà ba dành cho tôi, rồi nhớ lại hồi học tiểu học đã tránh né ba ra sao, tôi thấy rất ghét rất hận bản thân mình khi đó.

Lên lớp mười thì tôi và một cậu bạn yêu nhau, nhưng đến lớp 12 thì chia tay. Sau đó cậu ta cứ dây dưa tôi mãi, thậm chí mẹ cậu ta cũng tìm tôi không ngớt. Tôi sợ quá, nên có lần ba đưa cơm sáng cho tôi, phải dũng cảm lắm tôi mới kể lại chuyện này cho ba nghe. Ba hỏi số điện thoại của mẹ cậu ta rồi gọi cho bà ấy nói, bà đừng quấy rầy con gái tôi nữa, dạy con bà cho tốt vào. Khoảnh khắc đó tôi thấy an tâm cực kỳ, tôi nhìn ba mà như thấy được thần tượng đời mình vậy, ba, ba ngầu quá đi!
Tan học ba đón tôi, rồi trên đường về nhà ba nói, “sau này con gái rượu của ba có bất cứ khó khăn gì thì dù lên núi đao biển lửa vẫn có ba đứng đằng trước chống đỡ cho con, nên con đừng sợ, cứ vững bước mà tiền lên nhé“. Tôi mỉm cười đáp, “vâng ạ“.

Cô bạn tốt của tôi đến giờ vẫn còn nói, cha cậu yêu chiều cậu hết mực, đích thị là đội con gái lên đầu rồi.

Giờ tôi đi làm rồi, cũng đã 25 tuổi. Tôi đã đến sống ở một thành phố khác.

Ba tôi thì vẫn gọi tôi là con gái rượu, gần như ngày nào cũng phải hỏi hôm nay tôi ăn những gì, có ăn no không, mặc đủ ấm không, ba nhớ con lắm.

Còn mẹ tôi thì hôm nào cũng phải nói chuyện video với tôi, có lần tôi quên không gọi cho bà, bà giận ngay, bà bảo tôi không thương bà nữa rồi, không nhớ bà nữa.

Giờ ba tôi đã 70 tuổi rồi. Có đôi khi tôi nghĩ đến một vài chuyện thế là khóc, tôi sợ khi tôi vẫn còn cần ba yêu thương mình thì ba lại chẳng còn nữa, tôi cũng ghen tỵ với bố mẹ của bạn bè, ba mẹ họ mới bao nhiêu tuổi, còn có thể ở bên họ lâu thật lâu. Cứ nghĩ đến tương lai một lúc nào đó chỉ còn lại một mình tôi là tôi sợ hãi vô cùng. Ba mẹ cứ nói đợi khi họ trăm tuổi rồi thì họ hi vọng tôi có thể sống cho thật tốt. Nhưng tôi chỉ mong bọn họ có thể sống đến khi tôi cũng già, cũng bảy tám mươi tuổi thôi.

Tôi tỏ tường hai chữ “quý trọng” lắm. Hãy cố mà quý trọng năm tháng ở bên ba mẹ mình nhé, thời gian không giữ được người đâu.

Kiều Muội | coocxe.com

Tại sao con người không ăn thịt đồng loại?

Tại sao con người không ăn thịt đồng loại?

Tình thương của cha dành cho con gái vĩ đại nhường nào vậy?

Tình thương của cha dành cho con gái vĩ đại nhường nào vậy?