Tình thương của cha dành cho con gái vĩ đại nhường nào vậy?

Tình thương của cha dành cho con gái vĩ đại nhường nào vậy?
Tình thương của cha dành cho con gái vĩ đại nhường nào vậy?

Chị tôi vừa sinh ra thì đã được chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh, là loại rất nguy nhiểm ấy. Người thân và bác sĩ đều khuyên ba mẹ tôi nên chấp nhận và từ bỏ đi, nhân dịp còn trẻ thì sinh thêm một đứa nữa, bệnh tình chị ấy cứ nguy kịch vô số lần rồi.

Lần nguy kịch cuối cùng ba tôi ôm chị ấy, chân tay chị ấy đã xuôi cả ra rơi vào trạng thái không có ý thức. Bệnh viện không cứu chữa nữa còn mẹ tôi thì cũng từ bỏ.

Ngay cái lúc các cô các bác đang vây quanh mẹ tôi an ủi bà, bảo bà giờ vẫn còn trẻ tranh thủ thời gian mà sinh thêm đứa nữa đi, còn con bé này có lẽ không thuộc về gia đình chúng tôi rồi. Ông tôi thì đã chuẩn bị xong giấy tờ hỏa táng, đang bắt đầu lo chuyện ma chay thì mọi người phát hiện không thấy ba tôi đâu.

Khi đó là mùa đông vùng Đông Bắc. Khi ấy ba tôi mới là một chàng trai hơn 20 tuổi chưa kịp hưởng thụ cái cảm giác vui sướng khi được làm cha, thì đã đứng trước nguy cơ mất đi đứa con mà mình ngày đêm mong ngóng, là đứa trẻ đầu tiên giúp ba tôi cảm nhận được trách nhiệm của mình, là đứa trẻ mà tất cả mọi người đã từ bỏ.

Ba tôi lén bế chị ấy đến khắp các bệnh viện. Bọn họ đều bảo không cứu được nữa, cứu cũng không được nên không cấp cứu.

Cuối cùng ba tôi cũng tìm được một bệnh viện đồng ý cứu giúp.

Có lẽ là ba đã khiến ông trời cảm động nên ông trời đã tặng cho chị tôi một mạng, để chị ấy trải nghiệm chút vui thú nhân gian.

Cứ thế, ba tôi kéo chị ấy lại từ trong tay Diêm Vương. Khi đó bác sĩ cũng có nói với ba tôi là cho dù giờ cứu được chị ấy thì cũng không thể sống quá năm tuổi được, sau này mỗi ngày của con bé đều là do trời thương trời tặng, nên chuẩn bị tâm lý trước thì hơn.

Vì muốn chị ấy lớn lên mạnh khỏe nên ba mẹ đặt cho chị ấy cái tên Bình An. Để sau này cho dù chị ấy không khỏe mạnh thì chí ít cũng bình an cũng được.

Chị ấy lớn dần, trở thành con nhà người ta vừa thông minh vừa hiểu chuyện. Năm chị ấy học lớp bốn, lớp năm gì đó, ngoại tôi dẫn chị ra chợ mua rau rồi gặp lại vị bác sĩ năm nào, người này vẫn còn nhớ bà tôi, nên mới hỏi: “Đứa thứ hai mới đẻ thêm đó hả bác, lớn tướng rồi nhỉ.“

Ngoại đáp: “Không phải, đây là đứa được cứu sống hồi đó đấy, năm nay đang học cấp một rồi, lần nào thi cũng đứng nhất.“

Bác sĩ này nghe xong thì ngạc nhiên đến độ suýt thì rớt cằm, mãi không thốt ra được câu nào. Hồi lâu sau vị này mới vỗ vai ngoại tôi mà rằng, tốt quá rồi, có lẽ đây đúng là kỳ tích.

Mỗi lần trường học tổ chức khám sức khỏe hoặc đi bệnh viện kiểm tra thì chị tôi đều khiến cho một đám bác sĩ túm lại xem. Bác sĩ kiểm tra sẽ gọi hết các bác sĩ thực tập khoa tim mạch và các bác sĩ ở khoa khác tới quan sát. Nhà bọn tôi ở một thành phố nhỏ, có lẽ đám bác sĩ chưa gặp phải ca bệnh tim nào phức tạp như thế nên ai ai cũng muốn vây xem học hỏi.

Mà nhìn bề ngoài thì chẳng ai nghĩ chị ấy mắc bệnh nặng thế cả. Vậy nên các bác sĩ cứ hỏi, Bình An ăn gì uống gì để bồi bổ, chị tôi thì hờ hững bảo cháu chẳng ăn gì cả, khiến đám bác sĩ ngạc nhiên lắm.

Tôi thì nghĩ có lẽ là do tâm trạng. Được mọi người yêu thương nhiều nhưng chị tôi không cảm thấy mình khác biệt gì với những đứa trẻ khác cả, cũng đi học cũng vui chơi như ai…

Trái lại có khi còn cảm thấy mình được mọi người ưu ái hơn, hạnh phúc hơn đám chúng tôi. Bình An là đứa trẻ được cả họ hàng yêu mến, một đứa vừa hiếu thảo lại vừa hiểu chuyện.

Chẳng riêng gì nhà tôi, nhà chú dì tôi cũng thế, có chuyện gì xảy ra họ sẽ nghĩ đến chị tôi trước tiên mà không phải con cái mình. Bình An vừa hiếu thảo lại tốt tính như vậy đấy.

Nhà tôi ai muốn mua hàng online, đặt vé xem phim, thậm chí đến cả chuyển tiền trên điện thoại cũng nhờ Bình An giúp. Ngay cả tôi lớn chừng này rồi mà cũng chưa tự mua vé xe bao giờ. Điều đó chứng minh rằng không phải Bình An ỷ lại chúng tôi, mà là chúng tôi ỷ lại vào chị ấy.

Bà ngoại kể, tã của Bình An ngày trước là tất cả mọi người cùng giặt. Thực ra dì lớn nhà tôi tin Phật theo Phật nhiều năm như thế, nguyên nhân chủ yếu là vì ngày ngày cầu khẩn Bồ Tát phù hộ cho Bình An khỏe mạnh thôi. Cả đời này ông ngoại tôi chưa bao giờ là một người đáng tin cậy cả, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đánh bạc, đấu đá với bà ngoại tôi, chỉ có Bình An mới trị được ông ấy.

Thế mà cái lão già không đáng tin cậy đấy, suốt hơn 20 năm nay, cứ đúng mùng một mười lăm hàng tháng, dù đang ở đâu hay mưa to gió lớn thế nào cũng sẽ về nhà cúng bái tổ tiên.

Chúng tôi đều biết đó là vì xin tổ tiên phù hộ cho Bình An bình kiện an khang.

Năm ngoái ông ngoại ung thư phổi giai đoạn cuối, sau cùng chuyện mà ông không an tâm nhất là chuyện của Bình An. Thế rồi mẹ tôi và mọi người phải nói dối ông rằng bệnh của Bình An có thể chữa khỏi, lúc bấy giờ ông mới yên tâm nhắm mắt xuôi tay.

Đến cả đứa em trai ba tuổi năm đó lúc sinh nhật cũng biết ước cho chị Bình An luôn luôn khỏe mạnh.

Có lẽ là do tâm huyết nguyện cầu của tất cả mọi người cho nên Bình An vẫn trường thành dù mang trong mình căn bệnh nguy hiểm như thế.

Bệnh tim nghĩa là có thể phẫu thuật khỏi, hoặc không có cơ hội lớn lên. Nhiều năm qua ba mẹ vẫn luôn cầu mong cho Bình An có thể mạnh khỏe như người bình thường, không phải mang bên mình quả bom chực nổ. Nhưng kết quả thì lần nào cũng không có giải pháp như cũ.

Cứ cách vài năm chị tôi lại phải đến bệnh viện tim tốt nhất trong nước để khám với chuyên gia. Sau thì vị chuyên gia kia nói chỉ cần xem ảnh chụp CT, không cần nhìn người cũng biết đó là Bình An.

Bọn họ nghiên cứu kỹ lưỡng thật lâu, rồi lại phải cau mày nói với mẹ tôi rằng vẫn chưa mổ được. Bệnh của Bình An rất phức tạp nên không thể thực hiện phẫu thuật, lên bàn mổ rồi thì không xuống được nữa, cho dù ra nước ngoài thì kết quả cũng thế thôi.

Mẹ tôi bảo Bình An hơn hai mươi tuổi thì hơn hai mươi năm nay ba mẹ tôi thấp thỏm lo âu, ngày nào cũng sợ có chuyện không may xảy ra. Con cái quả là cái nợ của đời trước. (*)

Đối với ba tôi mà nói thì chị ấy quý giá hơn bất cứ thứ gì. Cái câu đội lên đầu sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan dùng ở đây thì phù hợp một cách tinh tế cực.

Chỉ cần Bình An muốn cái gì thì ba tôi sẽ cho chị cái đấy, cho dù chị thích có mặt trăng thì ba tôi cũng sẽ ngẩng đầu lên nhìn trời xem xét.

Hơn hai mươi năm qua mỗi lần đi ngủ hay vào ngày nghỉ mà cả nhà ngủ nướng, ba mẹ tôi đều len lén nhìn qua khe cửa phòng chị, bọn họ sợ chị ấy hóa thành bọt biển tan biến mất.

Ba mẹ tôi luôn nói thành tựu lớn nhất của bọn họ đời này là nuôi lớn được Bình An, khiến cho bọn họ tạo ra được kỳ tích chừng này. Ba mẹ không có bất cứ yêu cầu nào với chị cả, chỉ mong chị ấy có thể khỏe mạnh là tốt rồi, đó là nguyện vọng lớn nhất của bọn họ.

Chị ấy là người hiền lành nhất mà tôi từng gặp, chị ấy không giống chúng tôi, chị ấy đối xử hào phóng với tất cả mọi người.

Với tất cả mọi người, tất cả mọi vật đều ngập tràn ánh nắng. Cho nên người thân bạn bè bên cạnh chị ai cũng được trao cho rất nhiều hạnh phúc và yêu thương.

Cho nên lúc chị ấy mất cũng khiến cho tất cả mọi người đau thương khó lòng xóa bỏ. Năm Bình An 24 tuổi, vừa sinh nhật tháng trước, đột nhiên phát bệnh tim, đưa đến bệnh viên thì không cứu chữa được nữa. Chẳng có dấu hiệu gì cả, mọi người cũng không ai chuẩn bị trước tâm lý.

Bầu trời của chúng tôi cứ như thế bỗng chốc sụp xuống, nát vụn. Có lẽ là chị ấy tài hoa quá nên ông trời mới gọi chị ấy về.

Ban trai của Bình An biết bệnh tình của chị, nhưng anh ấy không chịu buông tay, cũng chẳng để ý đến sự phản đối của người nhà. Anh ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý sau này không có con, anh ấy chỉ muốn được kết hôn, được ở bên cạnh chị thôi. Anh ấy nói anh ấy không sợ những chuyện này, anh ấy chỉ sợ bất chợt một ngày nào đó chị biến mất, nếu vậy thì anh ấy sẽ không chịu nổi.

Sau khi chị mất gia đình tôi như rơi xuống vực sâu ngàn trượng vậy, bọn tôi chẳng dám liên lạc với người chị yêu, để anh ấy cũng không liên hệ với nhà bọn tôi nữa. Chúng tôi sợ nhìn thấy nhau thì sẽ lại nhớ đến Bình An, nên chẳng dám nghe ngóng cả tin tức dạo này.

Hồi trước tôi xem Reply 1988, đến đoạn Jungbong phải làm phẫu thuật, bà Miran vừa khóc vừa nói với Jungbong: Xin lỗi con, mẹ xin lỗi, mẹ không thể cho con một cơ thể khoẻ mạnh, khi đó tôi còn chưa hiểu được.

Sau thì lúc Bình An mất, mẹ tôi cũng nói những câu tương tự như vậy, bà nói mẹ xin lỗi con, mẹ xin lỗi vì đã không cho con một cơ thể khỏe mạnh, thế là nước mắt tôi rơi xuống như mưa.

Mặc dù ba tôi chẳng nói lời nào nhưng mọi người đều biết ba là người đau lòng nhất. Chuyện ma chay đều do một tay ba lo liệu, mà ông chỉ chau mày thôi còn tất cả mọi người thì đều khóc. Trước kia tôi với chị tôi còn từng nói chuyện với nhau, bảo là đó giờ chưa từng thấy ba khóc, chắc là cả đời này ba cũng chẳng khóc mất. Lúc dọn tro cốt của Bình An chỉ có tôi với ba đi vào, ba nhìn thấy đám tro ấy một cái thế là khóc, vừa bốc vừa chảy nước mắt ròng ròng, thực sự lúc đó tôi nhìn mà tan nát trái tim.

Bình An à, ba khóc rồi, ba cũng biết khóc, chỉ có em với chị nhìn thấy thôi, thấy chị khiến người đàn ông cứng cỏi như sắt thép này phải rơi lệ, chị giỏi thật.

Sau thì thế giới của ba như sụp đổ, chẳng còn chút ý chí nào nữa cả, ba không làm việc nữa, ba bảo con gái cũng mất rồi ba còn kiếm tiền làm gì. Ngày nào ba cũng ngồi hút thuốc ngoài ban công, chẳng nói chẳng rằng, cứ ngẩn ngơ ngồi đó cả ngày trời.

Nhưng thời khắc đau buồn nhất không phải là khi chị bị hỏa thiêu, hay khi tôi ôm hũ tro cốt của chị. Mà là lúc ba tôi không tìm thấy điều khiển điều hòa, rồi vô thức gọi, Đại Bảo ơi điều khiển để ở chỗ nào. Ba tôi im bặt, còn mẹ tôi thì bật khóc nghẹn ngào.

Quả nhiên chuyện đau lòng nhất trên thế gian này là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Lúc bác sĩ nói không cứu được nữa, nhà tôi té xỉu mất vài người lớn tuổi, thế là bác sĩ chuyển sang cấp cứu cho bọn họ luôn.

Giờ nghĩ lại thì hơn hai mươi năm qua ba tôi luôn cố gắng tranh thủ từng chút thời gian, hưởng thụ được nhân gian này ngày nào thì hay ngày đấy. Chí ít thì cũng đã hưởng thụ được hai mươi mấy năm.

Có lẽ tôi lạc đề rồi, chỉ là tôi muốn kể ra cho vơi bớt nỗi nhớ thôi. Sau khi Bình An mất thì tôi phải đón nhận sinh nhật đầu tiên không có chị, không mua bánh gato cũng chẳng thổi nến.

Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi không biết mình phải ước gì. Trước kia em cứ nghĩ chị không có em thì không sống nổi. Nhưng thực ra phải là ngược lại mới đúng, không có chị em mới sống không nổi nữa. Khoai Tây à, em nhớ chị lắm.

Ngày 28 tháng 10…

Khi còn nhỏ thì mơ ước lớn nhất của hai bọn tôi là có phòng riêng, không phải chen chúc với nhau nữa. Bình An leo cầu thang hay bị mệt, có bốn tầng thôi nhưng phải nghỉ mấy lần, khi còn nhỏ chị hay làm nũng để được ba cõng lên nhà. Sau thì ba mẹ cố gắng kiếm tiền rồi đổi sang một căn hộ có thang máy, bọn tôi cũng có phòng riêng. Phòng của Bình An được thiết kế hoàn toàn theo sở thích của chị, tường dán giấy hoa, cửa sổ to, đệm cao su, màn cửa có viền ren, căn phòng công chúa mà chị ấy thích đều được thỏa mãn hết.

Mọi thứ vẫn còn đó, chỉ có Bình An là không. Giờ tôi rất ít khi về nhà, gần như là chẳng về nữa, chỉ còn ba mẹ tôi ở đó trong căn nhà trống trải. Mọi người đều khuyên tôi nên về thăm ba mẹ nhiều hơn, nhưng chính tôi lại chẳng thể khuyên nhủ được mình, cũng chẳng khuyên nổi ba mẹ. Chẳng ai khuyên nhủ được ai hết.

Bình An mất rồi, chúng tôi dọn quần áo của chị xong thì cảm thấy cả ngôi nhà trở nên trống rỗng. Đúng thế, nhà trống rỗng chẳng còn gì. Tất cả mọi người đều mất đi người mà họ yêu thương nhất. Chỉ có tôi là mất đi người yêu tôi nhất mà thôi.

Trương Nhi | coocxe.com

Hãy quý trọng năm tháng bên cha mẹ, thời gian không giữ được người đâu

Hãy quý trọng năm tháng bên cha mẹ, thời gian không giữ được người đâu

Những kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa bạn và đứa cùng bàn?

Những kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa bạn và đứa cùng bàn?