in

Em khóc, em yếu đuối để ai xem đây?

Em khóc, em yếu đuối để ai xem đây? 1

Dear.vn – Đáng thương nhất là khi đau lòng đến tột đỉnh mà ngay cả một giọt nước mắt cũng không thể nào rơi ra được. Là khi mệt mõi đến ngã quỵ nhưng lại phải cố tỏ ra mạnh mẽ kiên cường. Là khi muốn chạy đến ôm chầm lấy một người nào đó rồi khóc ngon lành nhưng đôi chân phải khựng lại và miệng mỉm cười bảo rằng mình vẫn ổn. Là khi đứng giữa hàng vạn người em thấy mình lạc lõng, bởi không ai có thể hiểu được nỗi lòng của chính em. Không phải em không muốn khóc, cũng không phải em không muốn một lần để mình yếu đuối. Nhưng em khóc, em yếu đuối để ai xem đây.

Đáng thương nhất là khi đau lòng đến tột đỉnh mà ngay cả một giọt nước mắt cũng không thể nào rơi ra được. Là khi mệt mõi đến ngã quỵ nhưng lại phải cố tỏ ra mạnh mẽ kiên cường. Là khi muốn chạy đến ôm chầm lấy một người nào đó rồi khóc ngon lành nhưng đôi chân phải khựng lại và miệng mĩm cười bảo rằng mình vẫn ổn.Là khi đứng giữa hàng vạn người em thấy mình lạc lõng,bởi không ai có thể hiểu được nỗi lòng của chính em. Không phải em không muốn khóc, cũng không phải em không muốn một lần để mình yếu đuối. Nhưng em khóc, em yếu đuối để ai xem đây.

Em nhỏ bé, mỏng manh. Còn những ước mơ của anh, thật lớn lao và xa vời vợi. Em từng nghĩ mình sẽ được ở bên anh, cùng anh thực hiện những dụ định” Dời non lấp biển” ấy..

Khi mình đến với nhau, em mới tròn 20 tuổi. Còn anh đã tốt nghiệp đại học. Chuyện tình cảm chúng mình đẹp như trong truyện cổ tích, bởi tình yêu em dành cho anh trong sáng và vẹn nguyên đến nỗi, cái cảm xúc đầu tiên khi nhìn thấy anh, khi được anh ôm vào lòng sau 5 năm vẫn còn nguyên vẹn. 20 tuổi, em thấy cuộc sống có nhiều điều thú vị khi biết nhớ, biết thương, biết mong đợi một người đến đón sau mỗi lần tan học. Em thấy mình được chở che trong vòng tay ấm của anh, em hạnh phúc khi nép dưới bờ vai vững chãi của anh. Em đã hạnh phúc đến như thế đấy!

Yêu nhau hai năm, anh đi du học nước ngoài khi được nhận học bổng của một trường đại học. Em cũng bận rộn với các kỳ thực tập, với khóa luận để chuẩn bị ra trường. Vẫn biết xa nhau sẽ là nhớ, ba năm cũng không phải là khoảng thời gian ngắn nhưng mình tự nhủ với nhau, hãy chấp nhận để cùng xây dựng tương lai lâu bền. Em vẫn nhớ, cái nắm tay đầy lưu luyến, ánh mắt anh da diết mong em chờ anh trở về. Em dù đã dặn lòng hãy mạnh mẽ để anh yên tâm lên đường, nhưng những dòng nước mắt không nghe theo sự cố gắng của em.

Anh đi. Em ra trường và xin được một công việc đúng chuyên ngành mình yêu thích. 23 tuổi, em trẻ trung, năng động, thế nên em lọt vào tầm ngắm của không ít chàng trai đồng nghiệp, những mối quan hệ trong công tác, bạn bè. Em vui vẻ mỉm cười với họ, không ngại ngần nói rằng em đã có một nửa để yêu thương, để chờ đợi. Nhiều người nghĩ em nói đùa, nhiều người cho rằng em” kiêu”, và cả đứa ban thân của em cũng đã có lần dặn dò:” Cậu phải cho mình một cơ hội chứ, khoảng cách giữa Việt Nam và Nhật Bản xa lắm đấy”. Em bỏ ngoài tai tất cả, đặt trọn niềm tin vào tình yêu đầu đời của mình. Bởi khi ấy, dù khoảng cách địa lý giữa anh và em đúng là rất xa, nhưng mình vẫn gặp nhau mỗi ngày. Qua mạng xã hội, qua các phương tiện hiện đại, cùng chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ da diết hàng đêm.

Thời gian dù có lâu đến mấy rồi cũng đến ngày anh trở về. Em vỡ òa trong niềm vui sướng, hạnh phúc khi anh và em đã vượt qua được cái chướng ngại mà mọi người vẫn gọi tên khoảng cách. Mình gần bên nhau, nhưng hạnh phúc trở nên ngắn ngủi khi anh cứ mải miết với công việc, với những cuộc hành trình đi khắp đất nước để thực hiện những ước mơ của mình. Đó là một cuộc sống đầy đủ với ngôi nhà thật lớn, thật sang trọng với những chiếc xe ô tô bạc tỷ, với những chức này, danh nọ để ” người khác phải ngước nhìn”. Em biết những ước mơ đó ai cũng có quyển mơ, và cũng sẽ có những người thực hiện được. Em ủng hộ và nguyện làm hậu phương, chăm sóc anh, cùng anh thực hiện những ước mơ rất đời thực đó.

Nhưng dường như qua thời gian, với anh, có em bên cạnh chỉ khiến anh vướng bận. Anh đã không còn quan tâm, không còn muốn em đồng hành với anh nữa, anh không chia sẻ suy nghĩ, anh mệt mỏi mỗi khi thấy em hỏi han, quan tâm tới anh như mọi ngày. Anh bỏ mặc em với những nỗi buồn không biết chia sẻ với ai, anh thất hẹn với đủ những lý do. Cuối cùng chính anh cũng đã nói với em điều tôi tệ nhất:” Em đừng đợi anh nữa, anh còn quá nhiều việc để làm, quá nhiều ước mơ để thực hiện, nên chẳng biết tới khi nào mới mang lại hạnh phúc êm đềm như em mong đợi”. Vâng, anh cứ thực hiện những ước mơ to lớn của mình, cứ kệ cho tình yêu và niềm tin em dành cho anh vỡ vụn. Tất cả rồi sẽ qua thôi…….

Tâm Giao

Rate this post
Em đừng nhớ và cũng đừng chờ đợi nữa, người ta đã đi rồi.. 2

Em đừng nhớ và cũng đừng chờ đợi nữa, người ta đã đi rồi..

Âm thầm bên anh... 3

Âm thầm bên anh…