in

Bàn tay vẫn đang nắm chặt sao anh vội vàng buông ra…

Bàn tay vẫn đang nắm chặt sao anh vội vàng buông ra... 1

Dear.vnMảng ký ức tồn tại trong tâm trí em suốt năm tháng qua, chất chứa hình ảnh của một người vô cùng thân thuộc giờ chỉ còn là xa lạ…Cứ càng cố gắng xóa đi thì từng mảng, từng mảng ký ức càng bủa vây đến cuối cùng chẳng thể xóa đi…

Yêu anh là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời em, em chưa từng xem đó là một sai lầm, chính anh đã chủ động bước vào cuộc đời em, chính anh cũng là người đã cất bước rời đi…

Anh đã từng nói sẽ bên cạnh em đến suốt cuộc đời chỉ cần em nắm chặt tay anh, thế nhưng đôi bàn tay em vẫn đang nắm chặt sao anh lại vội vàng buông tay… Câu hỏi dành cho anh sẽ chẳng có lời giải đáp và rồi năm tháng trôi qua, dù không cam tâm em vẫn chấp nhận anh đã rời xa em thật rồi, chẳng thể quay trở lại ngày từng ấm êm bên nhau….

Anh! Em cứ ngỡ anh sẽ là người cùng đồng hành cùng với em đến cuối con đường, thật ngỡ ngàng anh đến bên đời em, ở lại rất lâu nhưng rốt cuộc vẫn ra đi…Em học được một điều rằng phải chấp nhận tất cả để anh đi tìm hạnh phúc cho riêng anh. Em yêu anh, thương anh, cần anh…tất cả là anh…vẫn nguyên vẹn trong tim em chỉ mỗi anh đã khác…

Em thật sự sợ khi để bắt đầu lại với một người khác, cho một tình yêu khác, thà rằng em để tim mình tĩnh lặng, để mọi thứ như một giấc mơ, như anh chưa từng bước đến bên đời em…Em không biết mất bao lâu để mảng ký ức ấy tan biến đi, có thể là một, hai năm…hoặc nhiều hơn…cũng có thể là suốt đời không thể mất đi….thì anh ơi! xin đừng gieo cho em thêm một bất kỳ hy vọng dù chỉ là nhỏ nhoi, để em mất hết niềm tin, nhận đủ cay đắng…rồi em sẽ tìm được bình yên cho chuỗi ngày đơn độc phía trước…

Ký ức càng nhớ càng khắc sâu, người càng muốn quên đi lại càng nhớ, chấp nhận một người đã bước ra khỏi cuộc đời em là một việc hết sức khó khăn nhưng thanh xuân người con gái qua đi nhanh lắm,em còn phải học quên để tìm cho mình một con đường mà nơi đó bóng tối không bao trùm lấy….

Có những ký ức trong cuộc đời trở thành một sự thương tổn phải cố giấu kín đi, không hề nhắc đến nhưng chưa từng quên…

Bình yên nhé anh – mảng ký ức tối màu trong tim em.

Võ Hồng Yến

Vì anh là gió, nên em bắt đầu đón nhận sự cô đơn! 3

Vì anh là gió, nên em bắt đầu đón nhận sự cô đơn!

Đàn bà thế nào thì đáng sợ nhất? 4

Đàn bà thế nào thì đáng sợ nhất?