in

Nghiện hi sinh… phụ nữ cần bỏ ngay để có cuộc sống hạnh phúc

Nghiện hi sinh... phụ nữ cần bỏ ngay để có cuộc sống hạnh phúc 1

Dear.vn Phụ nữ gọi đó là hy sinh. Phải, họ cho đó là đức hy sinh, là niềm tự hào của một người phụ nữ Á Đông. Vì thế nên tôi mới gọi phụ nữ khi yêu sẽ bị điên, bởi chính họ lựa chọn việc tự đeo gông vào cổ mình với mớ trách nhiệm ngổn ngang, hoặc do xã hội cũ đặt ra còn họ thì làm theo một cách không định hướng. Những người đàn ông khi ấy thường ở đâu, làm gì, bên cạnh ai?

Tôi nghĩ, phụ nữ khi yêu không ít thì nhiều cũng sẽ bị điên, nói chính xác hơn là bị những ảo tưởng của bản thân mình làm cho phát điên lên. Ở bài viết này, tôi không muốn buộc tội cho đàn ông. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là đàn ông hoàn toàn vô tội. Những người đàn ông vốn được sinh ra trong bản lĩnh của loài thú săn mồi với sự tham lam có sẵn trong hoóc-môn và hàng tá bao biện ẩn sâu trong những lời nói có cánh sẵn sàng ban phát cho cả nhân loại khi cần, miễn là phần nhân loại ấy chịu cúi mình quỳ giữa hai chân anh. Phụ nữ thích ảo tưởng, thích thỏa hiệp, thích hi sinh, đó chính là tấn bi kịch của cuộc đời họ! Rồi khi hoang mang nhận ra mình đã bị lừa, lừa mất cả cuộc đời, họ đổ lỗi cho định mệnh, đổ lỗi cho đàn ông.

Một người đàn ông sau những ý định bất thành trong việc giáo dục tôi trở thành người tình kiêm người giúp việc của anh, đã quay ngay sang chỉ trích lối tư duy kiêu ngạo và cách sống (mà anh cho là) ích kỷ của tôi, liên tục nói yêu thương anh mà chẳng bao giờ thấy tôi “hiện thực hóa” chúng.

Nói trắng ra, anh muốn tôi chăm sóc anh như mẹ anh thường làm ở nhà, như vợ tương lai của anh phải làm, dù tại thời điểm đó, chúng tôi chẳng có gì với nhau hơn hai chữ “người tình”.

Tôi hỏi anh: “Vậy còn anh? Em tưởng chúng ta như nhau thôi?!”

Anh không đáp lời, nhìn mông lung, miệng khe khẽ hát: “Tôi yêu, những gì đến tự nhiên, những câu nói thành thật…”
Hóa ra anh yêu thương không đủ đầy mà lại muốn đòi hỏi sự chân thành đắt đỏ từ một mối quan hệ vốn dĩ đã quá mỏng manh, chẳng trụ nổi dù chỉ là một hơi thở hắt ra sau mỗi cuộc làm tình chóng vánh, nhạt nhẽo. Anh rời khỏi cơ thể tôi, gương mặt không biểu cảm của người đàn ông độc thân đã ngấp nghé bước sang tuổi 30 ấy khiến tôi rùng mình.

Tôi khép mắt và biết rằng: đã tới lúc.

Sau đó, mà cũng có thể là song song cùng với lúc hẹn hò với tôi, như muốn chứng minh cho lý tưởng tìm kiếm người tình kiêm người giúp việc của mình là thực tế, anh tìm đến một cô gái khác ít tham vọng, ít tâm tư, khá xinh đẹp theo kiểu hot girl chân dài óc ngắn mà vẫn đáp ứng đủ những yêu cầu nội trợ mà anh đặt ra. Cô gái ấy như một món trang sức của anh khi đi ra ngoài, một chiếc tạp dề mỹ miều khi ở nhà và có thể là không kỳ vọng nhiều lắm trong đời sống chăn gối.

Tôi mừng cho anh, cuối cùng cũng có thể thỏa mãn được nhu cầu của bản thân. Và cũng mừng cho tôi, vì ngày ấy đã có một quyết định sáng suốt là dọn dẹp anh khỏi cuộc đời tươi đẹp của mình.

Khi còn yêu, đàn ông coi phụ nữ như khách quý. Khách quý tới nhà chỉ việc ngồi đó gảy móng tay, trang trí cho chiếc ghế sofa thêm sống động. Khi cưới về, các cô được mặc định là hàng đã đóng dấu, hiển nhiên những việc quán xuyến gia đình, chăm sóc con cái là việc thuộc về “chức năng” của người phụ nữ sẽ làm, nên làm, phải làm.

Tôi biết có nhiều người phụ nữ, sau 8 tiếng đồng hồ mòn mỏi ở văn phòng, thay vì tự thưởng cho mình một buổi xông hơi thư giãn, chuyện trò tán gẫu đâu đó bên ly sinh tố dưỡng da cùng hội bạn hay chỉ đơn giản là tham gia một lớp tập thể dục thẩm mỹ làm đẹp cho vóc dáng, họ lựa chọn quay trở về nhà, tiếp tục vục mặt vô những công việc “không tên” khác. Đầu tóc rối bù, da dẻ xanh xao vì thiếu ngủ, cơ thể ngập mùi dầu mỡ khó ngửi bên trong những bộ trang phục không biết thuộc về thế kỷ nào khiến các đức ông chồng chỉ còn biết nhìn và… tặc lưỡi… Đời sống giường chiếu mỗi lúc một nhạt vì các anh lẫn các cô đều quá kiệt quệ. Các cô kiệt quệ vì hết hơi, các anh kiệt quệ vì hết… đạn! (nhân tiện tôi muốn nhắc thêm là vẫn còn đâu đó những người đàn ông rất tinh tế nhìn thấy trước tương lai nên họ tuyển lọc ngay từ đầu và tập cho cô gái thói quen từ từ để sau này… khỏi bỡ ngỡ – như người tình năm ấy của tôi chẳng hạn!)

Phụ nữ gọi đó là hy sinh. Phải, họ cho đó là đức hy sinh, là niềm tự hào của một người phụ nữ Á Đông. Vì thế nên tôi mới gọi phụ nữ khi yêu sẽ bị điên, bởi chính họ lựa chọn việc tự đeo gông vào cổ mình với mớ trách nhiệm ngổn ngang, hoặc do xã hội cũ đặt ra còn họ thì làm theo một cách không định hướng. Những người đàn ông khi ấy thường ở đâu, làm gì, bên cạnh ai?

Đấng sinh thành của tôi trải qua mấy mươi năm bước đi nghênh ngang giữa cuộc đời, không bằng cấp, không học thức, sau cùng cũng nghiệm ra được con đường tốt nhất cho con cái mình đó chính là: HỌC. Học để có kiến thức, học để có tư duy tốt, học để không mù mờ vì yêu mà sa chân vào vũng bùn lầy mang tên “đức hy sinh” – cái bẫy mà phụ nữ tự tạo ra để tự huyễn hoặc mình, tự thuyết phục mình ở lại trong đống tàn tích của tình yêu, tự cho mình lý do để tiếp tục sống trong tuyệt vọng mà không dám đứng lên để thay đổi hiện thực, mở lối đi khác hoặc chỉ đơn giản là sửa chữa cho nó tốt lên.

Đàn ông chỉ đứng đâu đó gần gần, khẽ khàng đẩy một cái, phụ nữ cam lòng nhảy vào bẫy không tiếc thân, tiếc kỳ vọng lớn lao của cha mẹ trong mấy chục năm vất vả nuôi con khôn lớn.

Nếu một mối quan hệ không có niềm vui, sự cảm thông, sự tôn trọng thì đó là một mối quan hệ bất hạnh. Vậy thì việc cố chấp để tiếp tục duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì?

Thôi đừng nên than thở, trách móc cuộc sống nữa.

Phụ nữ vốn không được sinh ra chỉ đế chỉ trở thành vợ (có khi làm luôn mẹ) của một người đàn ông mà vẫn còn đâu đó ngoài kia, vẫn còn rất nhiều vị trí để họ vươn lên, chạm tới.

Tất cả những nỗi đau phần lớn đều là hệ quả của sự lựa chọn của bản thân. Chọn sai? Hãy đứng lên, mở một lối đi khác.

Trước hết: Hãy yêu thương bản thân mình!

Linh Le Yen

5/5 - (1 bình chọn)

Kinh nghiệm du lịch Cửu Trại Câu siêu hữu ích cho bạn

Những món ăn nhất định phải thử khi tới Đà Lạt

Những món ăn nhất định phải thử khi tới Đà Lạt