in

Tôi không cần tình yêu… chỉ mong mẹ có thể hạnh phúc

Tôi không cần tình yêu...chỉ mong mẹ có thể hạnh phúc
Tôi không cần tình yêu...chỉ mong mẹ có thể hạnh phúc

Màn hình điện thoại ghi hãy viết gì đó. Xin lỗi nếu làm phiền một ai đó, tôi chỉ muốn được tâm sự, viết ra và chia sẻ cảm xúc, với rất nhiều người – nếu nỗi buồn có thể chia sẻ…

Khi viết những dòng này, tôi đang khóc. Khi bạn đến một tuổi nhất định nào đó của cuộc đời, tuổi không còn bé cũng chẳng phải già, cuộc sống thật sự có quá nhiều điều để bạn lo nghĩ. Tôi không muốn chia sẻ về tình yêu đôi lứa – không phải vì đã tìm được một người phù hợp hay hạnh phúc, đôi khi tôi thấy mình quá lý trí với nó, biết ai tốt với mình và không bao giờ đi theo cảm xúc thật sự… Tôi chỉ muốn được viết những dòng về cuộc sống gia đình, về hạnh phúc gia đình. Hạnh phúc gia đình thật sự là một điều rất xa xỉ. Những người xung quanh chắc sẽ cười vì điều này, vì nhìn vào gia đình tôi có ai không ngưỡng mộ: mẹ là hiệu trưởng, bố làm bác sĩ, kinh tế khá giả, hai con học hành tử tế, ngoại hình lại sáng sủa.. Tôi cũng thấy mình may mắn hơn rất nhiều người khác. Ít nhất là vậy!

Thật sự tôi không biết diễn tả thế nào cảm giác lúc này. Bố tôi đi ngoại tình từ khi tôi còn nhỏ, hết người này đến người khác, lơ là công việc, lơ là gia đình. Mẹ tôi tuy là hiệu trưởng nhưng suy nghĩ rất cổ hủ, nhiều điều lệch lạc và hay tiêm nhiễm vào đầu tôi rằng đàn bà không sinh con được thì chỉ vứt đi hay phải đẻ con trai thì mới tốt… đó chỉ là những điều nhỏ trong vô vàn cái mẹ truyền đạt. Và mẹ nóng tính, nói nhiều, lôi thôi.. có cả trăm điều để kể xấu mẹ nhưng hơn cả, bà là người mẹ tốt trong mắt tôi. Bà tuy luôn coi tôi là trẻ con nhưng chăm lo hết mình, tôi hiểu một điều rằng mẹ sẽ chẳng bỏ rơi tôi kể cả tôi có gây ra tội lỗi gì đi nữa.

Nhà nội không ưa gì mẹ tôi và khi ông nội còn sống, xung đột xảy ra thường xuyên. Giờ tôi 25 tuổi, vừa ra trường và đang thất nghiệp. Bố tôi đùng đùng bỏ nhà đi và đòi ly dị, lý do thì đủ kiểu. Trước nay tôi ghét bố tôi, các bạn biết đấy, khi cha mẹ mâu thuẫn ta thường chọn một bên và oán trách bên còn lại nên khi bố tôi tung hê hết thế tôi cũng kệ, ai cũng nhảy vào khuyên mẹ tôi dứt đi, nuôi như thế cần làm gì.

Mẹ tôi luôn nói rằng tôi sắp cưới, mẹ chỉ muốn có một gia đình đầy đủ cho con không xấu hổ, không bị người coi khinh. Tôi tức giận mà bảo rằng thế tôi không cần lấy chồng. Mẹ tôi trước nay là người đơn giản, luôn bị bố tôi lừa đủ thứ. Chúng ta thường hay nghĩ rằng giữ 1 gia đình đầy đủ sẽ giúp con cái tốt hơn. Nhưng việc bố tôi luôn đi ngoại tình, các trận cãi vã, áp lực kinh tế làm tôi sợ đàn ông. Bề ngoài của tôi sáng sủa, hiền lành, tính cách vui vẻ. Song khi yêu một ai đó, mọi người thường nhìn được màu hồng của nó còn tôi chưa bao giờ yêu một người nào và chỉ nhìn được những khuyết điểm của mỗi cuộc tình.

Mẹ tôi vật vã trong đau khổ, bà không chấp nhận mình bị chồng bỏ và mong ngóng hơn 20 năm hôn nhân có thể kéo bố tôi về lại. Có thể tôi còn quá trẻ để hiểu và thông cảm với suy nghĩ của mẹ mình nhưng tôi cố gắng ở bên mẹ mọi lúc để làm mẹ vui hơn, quên đi nỗi đau. Thế mà chỉ mấy ngày sau mẹ tôi lại khám thấy có khối u to ở cổ và chắc phải cắt tuyến giáp. Mẹ tôi đã có u ở ngực, bị đại tràng, đã cắt tử cung, thoái hóa đốt sống cổ, tâm lý bất ổn, gia đình tan vỡ. Tại sao mọi điều chỉ có mẹ tôi gánh chịu? Sao lại phải dồn dập như thế?

Mọi người thường hỏi sao tôi còn cười được, chỉ vì nếu tôi một mình như bây giờ, tôi sẽ không cầm được nước mắt. Tôi sợ mẹ sẽ không thể khỏe mạnh như bây giờ, tôi sợ mẹ khụy ngã. Tại sao người tôi gọi là bố vẫn có thể sống tốt khi đã gây ra đủ mọi vết thương cho ba người chúng tôi trong bao nhiêu năm? Tại sao phụ nữ cứ phải gò mình trong cuộc đời của một người đàn ông?

Tôi không cần tình yêu, tôi chỉ mong mẹ tôi có thể sống tốt. Tôi đã sống quá đủ đầy và may mắn, tôi phớt lờ mẹ, nổi giận với mẹ, tôi chểnh mảng học hành, tôi vô tư để lúc này chợt nhận ra mình tay trắng, tôi chẳng có gì để cáng đáng gia đình ngoài bằng bác sỹ.

Xin lỗi vì nếu lan man và vô nghĩa. Tôi chỉ muốn giải phóng một chút cảm xúc đè nén và không để ai thấy mình khóc. Rồi tôi sẽ mạnh mẽ hơn!

Đừng bao giờ bạn có suy nghĩ gắn đời mình với ai đó, hãy có cuộc đời của riêng mình. Buồn đau khóc rồi sẽ vượt qua…. Dẫu sao thì dù ta có thế nào, trái đất vẫn quay, ngày mai vẫn đến…

Mai – Dear.vn

5/5 - (1 bình chọn)
Không ai là cả thế giới của ai...đừng hoang tưởng nữa

Không ai là cả thế giới của ai… đừng hoang tưởng nữa

Là con gái thì hãy đọc bài này...để kiếm được một người chồng tử tế

Là con gái thì hãy đọc bài này… để kiếm được một người chồng tử tế