Nỗi buồn dù có lớn đến mấy cũng sẽ đến lúc phải qua đi

Nỗi buồn dù có lớn đến mấy cũng sẽ đến lúc phải qua đi
Nỗi buồn dù có lớn đến mấy cũng sẽ đến lúc phải qua đi

Nỗi buồn hay nỗi đau dù có lớn đến mấy thì cũng sẽ đến lúc phải qua đi.. hoặc là ta phải chấp nhận nó.

Vấn đề là bao lâu và bằng cách nào?

Có những người chọn cho mình cách đâm đầu vào những công việc khác, tự làm cho mình trở nên bận rộn để tạm quên đi.. Nhưng đúng theo nghĩa chỉ là “tạm” quên thôi, bởi không ai có thể làm mãi mà không mệt mỏi, và đến lúc không thể bận rộn được nữa thì những cảm xúc muốn trốn tránh kia sẽ vỡ òa sau những kìm nén, càng trốn tránh bao lâu thì nỗi buồn sẽ càng tăng thêm bấy nhiêu.. nhưng người ta vẫn chọn cách để nó trực trào trong im lặng hoặc cho phép bản thân sống thật với chính mình khi một mình để rồi sau đó lại tiếp tục giả vờ như đã quên..

Có những người lạc quan hơn sẽ tìm cho mình những niềm vui mới từ những người xung quanh, từ những chuyến đi, những việc làm rất thường nhật như đăng status rồi ngồi đếm like, đọc comment, hay thậm chí là tìm niềm vui từ trong suy nghĩ, và ảo tưởng đến những điều tốt đẹp hơn…

Có những người chọn cách chia sẻ tâm sự với những người mà họ tin tưởng, khi được cảm thông, an ủi, những nỗi buồn ấy sẽ nguôi đi phần nào, những yêu thương từ những người khác sẽ lấp đầy những nỗi đau ấy..

Có những người lại thể hiện nỗi buồn bằng việc trút giận lên tất cả những gì xung quanh mình, mà không biết như vậy đã vô tình hoặc cố ý làm những người khác tổn thương, có thể chỉ là người ta muốn được quan tâm, được chú ý hơn nhưng lại không biết phải làm như thế nào..

Có những người khi buồn đau sẽ khóc một trận cho đã đời, đến lúc không thể khóc được nữa thì cũng chẳng còn sức mà buồn nữa.. nếu may mắn thì sẽ có người bên cạnh lau đi những vết buồn đó, còn không vẫn có thể tự an ủi mình bằng cách ngủ một giấc bất kể chuyện gì sẽ xảy ra sau đó..

Có những người chọn cho mình cách im lặng, không phải vì không muốn nói, không muốn khóc, mà thực sự là không thể nói và cũng chẳng thể khóc nổi… Cứ mặc nhiên im lặng để rồi tự mình đối mặt với những nỗi buồn ấy,.. Nếu đủ mạnh mẽ sẽ có thể vượt qua nó và tiếp tục trở lại với con người trước đó, hoặc giả như không thể chịu đựng được thì cũng vẫn chỉ có thể im lặng thôi…

Và có những người còn không biết làm gì với những nỗi buồn ấy, người ta sẽ mặc kệ!

Dù là cách nào đi nữa, thì đó cũng là lựa chọn của mỗi người, và nếu đã chọn thì hãy làm thật tốt với lựa chọn đó. Nếu học theo cách nghĩ của “Sara Crewe – Công chúa nhỏ”, liệu sẽ nhận được những gì xứng đáng..?.

St – Dear.vn

Cuối cùng người cần được yêu vẫn là chính mình...

Cuối cùng người cần được yêu vẫn là chính mình…

Phụ nữ muốn hạnh phúc thì phải mạnh mẽ lên

Phụ nữ muốn hạnh phúc thì phải mạnh mẽ lên