in

Đàn ông đến một độ tuổi nào đó… tự khắc sẽ trưởng thành

Đàn ông đến một độ tuổi nào đó... tự khắc sẽ trưởng thành
Đàn ông đến một độ tuổi nào đó... tự khắc sẽ trưởng thành

Đàn ông đến một độ tuổi nào đó, tự khắc tìm đến sự cô đơn thầm lặng, không còn than vãn với cuộc đời để tìm kiếm chút cảm thông. Họ trở nên trầm mặc. Họ tìm đến một vài thứ tri kỷ, là những thứ có thể gây cho họ sự thăng hoa. Có người tìm đến men cay của rượu, có người tìm đến sự huyễn hoặc của khói thuốc, như hắn, còn tôi thì tìm đến vị đắng của cà phê với cái màu nâu ma mị. Khi đó, sự tỉnh thức của linh hồn trở thành tri kỷ với chính họ, để rồi tự bộc bạch trên trang giấy, hay toàn màu những ngổn ngang suy tư chất chứa.

Tôi, đã đi qua cả một thời trai trẻ đầy nhiệt huyết và máu lửa. Tôi đã đi, đã đến, đã được, đã mất và cả những thất bại đến nỗi không còn gì trong tay. Nhưng, những thứ đó, đã cho tôi những cảm giác thăng hoa tuyệt vời cùng những cay đắng tưởng chừng như vô tận. Ngồi nhìn lại những ngày tháng đó đã đi xa rồi, tôi bỗng thấy mình rơi trong hun hút trống trơn.

Có lúc giật mình hoang hoải vì những giấc mơ hào nhoáng của một thời tuổi trẻ đã không còn nữa. Để rồi, tôi phải đổi lấy những điều thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn. Không phải tôi bạc nhược, mà tôi đã biết thế nào là mất mát, điều mà ở những năm tháng tuổi trẻ ngông nghênh, tôi không hề cảm nhận được.

Tuổi trẻ, tôi cứ thế lao đi, với sức trẻ, với sự bức bối, muốn thoát khỏi những gò bó. Để rồi, nhìn lại sau lưng, quanh mình, tôi bổng thấy mình chơ vơ và lạc lõng, thèm một sự cảm thông khi đôi chân đã thấm mỏi.

Tôi, vẫn là con người của dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám chịu, dám đối mặt với thất bại, và cũng dám dừng. Tôi bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịch, rẻ rúng, và xa hoa. Tôi cũng đã nhìn thấy được cái gì là đủ cho mình, và đủ cương quyết để vượt qua được những giá trị phù phiếm.

Có lúc tôi chợt nghĩ, con đường mình đi không thể quay lưng lại, vì quay lại, hành trình cũng chẳng khác hơn, họa chăng chỉ kéo dài mãi ra những bước chân hoài niệm vu vơ mà thôi. Hành trình của chúng ta là những chuỗi ngày đếm ngược thời gian, lùi dần về cõi hư không của cái chết. Nắm đất lấp lên hay hỏa lò nung nấu ta thành tro, thì ta cũng chẳng thể nào bám lấy đời vốn dĩ vô thường này. Còn ngồi với nhau được bao lâu nữa, đó là những trân quý mà ta còn có thể rót trọn vào đời nhau. Hành trình một đời người quá dài cho một ngày u ám, nhưng lại quá ngắn ngủi cho một đời cạn chén yêu thương nhau.

Em của ngày hôm qua đã chết, tôi của ngày hôm qua cũng không còn hiện hữu. Vui bên đời một tiếng cười nhẹ thênh thang. Em ra về, tôi ngồi lại cái quán nhỏ giữa lòng Sài Gòn mà gõ lên những trang chữ.

Rồi cứ thế, Sài Gòn, tôi và em, kệ mẹ nó cuộc chơi trần thế.

Thụy – Dear.vn

3/5 - (1 bình chọn)
Đàn ông không biết chia sẻ với vợ thì đừng ra ngoài hô mây hoán vũ

Đàn ông không biết chia sẻ với vợ thì đừng ra ngoài hô mây hoán vũ

Thái độ tốt nhất với người cũ đó là... không thù hận

Thái độ tốt nhất với người cũ đó là… không thù hận