in

Anh yêu em, hay người yêu cũ?

Anh yêu em, hay người yêu cũ?
Anh yêu em, hay người yêu cũ?

Anh yêu em, hay người yêu cũ? 11 năm là chuyện tình của người yêu em và chị người yêu cũ, sau khoảng 1 năm thì anh ý yêu em. Và tình yêu của bọn em mới được 6 tháng.

Trước giờ em chưa từng yêu ai. Anh thì đã đi làm cho một công ty nước ngoài, ngoại hình cũng rất sáng sủa,lại còn nấu ăn ngon. Anh làm quen với em trước. Kể cũng lạ, trước giờ, em không mấy mặn mà với kiểu làm quen qua facebook nhưng anh thì khác. Mới nói chuyện nhưng đã thấy có thiện cảm, dần dần anh nhắn tin quan tâm em nhiều hơn, rồi mỗi lần thấy tin nhắn của anh em lại tủm tỉm cười rồi trả lời. Em nghĩ chắc lần này mình yêu thật rồi.

Rồi đột nhiên, hai đứa tâm sự, anh kể cho em về quá khứ của mình, rằng trước giờ anh chỉ có một mối tình, yêu duy nhất một người, những 11 năm và chia tay được gần 1 năm. Em bị shock nặng, 11 năm là cả tuổi thanh xuân của nhau, là cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua những mốc thời gian khó khăn của ngưỡng cửa đầu đời, đời người được mấy lần 11 năm. Em nghĩ mình không thể tiếp tục mối quan hệ này, em nghĩ em không thể nào vượt qua cái bóng quá lớn của chị ấy, anh cũng không thể nào yêu em nhiều như đã yêu chị ấy. Khi đó, em chỉ biết nói với anh là em có việc bận, không thể tiếp tục câu chuyện. Nhưng anh đoán được suy nghĩ của em, anh nói anh là người dứt khoát, đã chia tay thì sẽ không bao giờ quay lại, anh đã thích em thì chắc chắn chỉ biết tới một mình em, rằng anh không có tính lăng nhăng, rằng em khác với mọi người, rằng em hợp với anh về mọi thứ. Và giải thích rằng, chuyện của hai anh chị là do khoảng cách địa lí, rồi mỗi người một hướng phấn đấu cho sự nghiệp mà quên đi sự tồn tại của nhau, dần dần tạo khoảng cách quá lớn không thể bù lấp được.

Em hỏi anh, nếu như yêu em, anh có chắc sẽ yêu em hơn chị ấy, sẽ không so sánh em với chị ấy đúng không? Anh nói: “Em là hiện tại và tương lai của anh, quá khứ là quá khứ, anh không thể làm gì được nếu như em cứ mãi bận tâm về nó”. Em đành thử mạo hiểm một lần, vì chưa bao giờ em có cảm giác rung động như thế. Anh thì hàng ngày vẫn quan tâm em một cách thật tâm, chứ không chỉ nói qua tin nhắn như những người khác. Sau khoảng gần 3 tháng thì em cũng đồng ý làm bạn gái anh và quyết định gạt quá khứ kia sang một bên.

Từ khi yêu nhau, em mới biết được rằng anh ấy bận như thế nào, từ sáng tới đêm khuya, có khi còn thâu đêm luôn, và em càng trân trọng anh hơn, khi anh đã dành nhiều thời gian cho em đến thế. Anh vẫn rất quan tâm, đi đâu không kịp nhắn tin sẽ gọi điện rằng anh đi chỗ này, chỗ kia, nhưng vì bận thế nên những cuộc nói chuyện của anh với em dần dần ít hơn trước. Anh không chỉ làm ở công ty, mà còn làm thêm ngoài nên thời gian dành cho em ngày một ít. Và thế là em lại bắt đầu hoài nghi, vì anh và em không có sự chia sẻ, vì anh lúc nào cũng bận.

Em đi đâu làm gì, ngày thường cũng như cuối tuần, lúc nào cũng một mình. Tất nhiên, việc một mình với em hoàn toàn bình thường, em là đứa tự lập, nhưng có người yêu thì em muốn thỉnh thoảng hai đứa sẽ đi lòng vòng hóng gió, hay thỉnh thoảng ngồi ở góc cafe nào đó để nói về cuộc sống hàng ngày. Em bắt đầu chán nản, mặc dù em tự nhủ phải thông cảm cho anh. Nhiều khi, em xảy ra chuyện gì, nhắn tin thì anh bảo anh đang họp anh sẽ gọi lại cho em sau, tối về có chuyện muốn kể thì anh lại nói rằng anh mệt lắm, anh đi ngủ trước.

Đỉnh điểm là có hôm em bị ngã xe, gẫy tay, em khi đó đau lại không tỉnh táo lắm, chỉ nghĩ tới anh đầu tiên, bảo người dân gọi điện vào anh, nhưng máy đổ chuông hoài không có người nghe. Bố mẹ thì ở quê và cả, sợ bố mẹ lo lắng nên em đành gọi cho thằng bạn thân. Nó đến bệnh viện nơi người dân đưa em vào. Hỏi em có sao không? Còn đau chỗ nào không? Và tiếp đến là hỏi: ” Người yêu mày đâu? “, chỉ nghe thấy thế em òa khóc vì tủi thân. Em bó bột xong cũng tầm trưa thì về nhà, em vẫn nhìn vào điện thoại mong anh thấy cuộc gọi nhỡ sẽ gọi lại cho em. Mãi tới tối, anh gọi lại cho em, hai cuộc gọi đầu em không nghe, lần thứ ba em nghe và câu đầu tiên là anh ý quát to: “Em đi đâu mà không nghe máy, anh gọi nãy giờ”.

Em lúc đó nước mắt đã giàn dụa rồi, em lại không muốn nói, vì ấm ức, tủi thân, vì chán nữa. Em nói, em bận, và anh nói “Em làm sao bận bằng anh. Bỏ ngay cái kiểu giận dỗi của em đi, sáng anh họp xong thấy cuộc gọi nhỡ nhưng bận quá, không gọi lại giờ mới nhớ, sáng em gọi anh có việc gì ?” Tại sao anh không hề lo lắng khi thấy nhiều cuộc gọi như thế? Em dập máy, vừa đau, vừa tức, lại nghĩ rằng chắc lần này sẽ đổ vỡ thật. Khoảng tầm 10h đêm hơn thằng bạn em có viết status, kể về chuyện của em bị ngã… Anh ý đọc được nên khoảng hơn 11h đêm gọi nói anh đang trước cửa nhà.

Em không xuống mở cửa, nói anh về đi, rằng em chẳng có chuyện gì để nói với anh cả. Giọng anh khá mệt mỏi, nói anh không biết em bị ngã, rằng anh xin lỗi vì nổi nóng với em, em không xuống thì anh không về, không nhìn thấy em anh lo. Em cho đợi khoảng gần nửa tiếng, cũng lò dò xuống mở. Thấy anh ý đứng trước cổng cũng tội, cũng xót. Mở cửa ra thì anh đứng nhìn em một lúc xem ngoài cái tay còn bị đau chỗ nào không. Sau đó, anh ôm em, em thì đẩy ra vì chưa hết giận. Rồi lại tỷ tê anh thương, anh xin lỗi. Sáng sớm hôm sau, trước khi đi làm tạt qua chỗ em đưa đồ ăn sáng, rồi dặn dò các thứ. Trưa lại đi từ công ty sang nấu cơm cho em rồi rửa bát, quét dọn. Tối đi làm về cũng qua lo cơm nước rồi chuyện trò muộn mới về. Em cũng thấy thương,hết giận luôn. Khoảng thời gian em bó bột tới lúc tháo, anh đưa e đi khám lại, lại chăm lo cho từng chút làm e nghĩ chắc anh cũng yêu mình thật. Chẳng qua là do bận quá thôi.

Nhưng cũng chẳng được bao lâu thì lại tới biến cố người yêu cũ. Chị đó bằng tuổi anh, học cùng cấp ba, yêu nhau từ những năm cấp ba, lại gần nhà, xinh xắn, năng động, nhà khá giả, trước học Thương Mại và đã đi du học ở Sing về. Em càng bất an nhiều hơn. Có lần anh có nói hớ với em rằng chị ý muốn quay lại, em nói đùa anh rằng cho anh quay đó thì anh mắng em rằng em nói linh tinh, anh đã chọn em thì anh chỉ muốn sau này em là vợ anh. Nhưng nhiều lúc em thấy anh mâu thuẫn, em có cảm giác như anh không muốn công khai rằng em là người yêu anh.

Em hỏi có ai trong nhà anh biết anh yêu em chưa thì anh lại nói là để một thời gian nữa rồi anh sẽ cho mọi người biết rồi dẫn em về ra mắt. Nhưng qua Facebook, em lại tình cờ biết được, chị ý vẫn tới nhà anh chơi, vẫn tới đó ăn uống. Em thật sự thấy nó mông lung, vô định. Ngày qua ngày là những khoảng cách. Thỉnh thoảng em thấy anh vẫn like ảnh chị, vẫn theo dõi Instagram chị, vẫn comment. Trong khi anh bảo là chia tay, anh chặn hết rồi, trong khi anh chưa bao giờ tương tác gì với em trên mạng xã hội. Đành rằng chia tay vẫn có thể làm bạn nhưng tại sao lại phải nói dối em?

Hôm qua là kỷ niệm tròn 6 tháng, hôm qua anh lại nói anh có cuộc họp tới muộn. Trong khi, tối qua em lại thấy anh trong ảnh có cả chị ấy rằng mọi người đi cafe trò chuyện với nhau. Em chẳng còn muốn nói gì với anh cả. Anh hỏi rằng tại sao em không nhắn tin hỏi han anh, anh nói em hơi tý là giận, anh bận việc chứ có phải đi chơi . Em chụp ảnh kia lại, gửi cho anh ý thì anh ý nói họp xong thì tình cờ mọi người gọi đi thì đi.

Anh có yêu em thật không ? Hay vẫn yêu người yêu cũ. Nếu còn yêu chị ấy thì em sẵn sàng chia tay, vì với em, tình yêu không thể san sẻ.

Vân Anh – Dear.vn

5/5 - (2 bình chọn)
Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi

Là con gái, không lấy được chồng giàu thì coi như bỏ đi

Thà em thù hận tôi, còn hơn coi tôi như người lạ

Thà em thù hận tôi, còn hơn coi tôi như người lạ