in

Mưa của những ký ức, mưa của những niềm nuối tiếc…

Mưa của những ký ức, mưa của những niềm nuối tiếc...
Mưa của những ký ức, mưa của những niềm nuối tiếc...

Trời đang mưa! Những cơn mưa nặng hạt như vây kín cả khu phố nhỏ.  Tiếng mưa rơi lả chả ngoài sân như một bản nhạc vui nhộn. Vui thật. Nhưng lòng tôi không vui, mưa trong lòng tôi ngày càng nặng hạt, gió thổi mạnh như sắp có giông có bão. Nhớ đến cơn mưa mùa đông, mưa của những ký ức, mưa của những niềm nuối tiếc.

Cái buốt giá, lạnh lẽo của mùa đông như làm tôi nhớ lại thật nhiều những ký ức… Vẫn trên con đường mà tôi đã đi không biết bao nhiêu lần. Vẫn những mái nhà nhỏ hai bên lề. Vẫn những quán cóc bên ánh đèn đêm hiu hắt…

Tất cả vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Trong cái bộn bề, tấp nập của cuộc sống vẫn có những khoảng lặng thật yên tĩnh. Mưa vẫn đang rơi! Mùa đông tràn về khắp nẻo đường . Khu phố nhỏ, nơi tôi sống cũng bắt đầu chuyển mình theo cái lạnh của không gian. Những cơn gió nhẹ thoảng qua như làm cho cái lạnh trở nên buốt giá hơn.

Còn nhớ mùa đông năm trước, tôi vẫn là một cô sinh viên trẻ với đầy hoài bão. Những tưởng tôi đã làm được những gì mình mong muốn… Rồi tất cả bỗng chốc đã trở thành trang ký ức buồn. Buồn thật! nhưng có lẽ thất bại không phải là sự kết thúc, mà đó chỉ là sự bắt đầu cho chặng đường đời đầy gian nan mà tôi phải đi về sau. Thất bại cũng tốt, vì ít ra nó cũng giúp tôi trưởng thành hơn.

Giống như cái lạnh của mùa đông giúp tôi biết rằng gia đình là nơi ấm áp và hạnh phúc nhất. Trong ngôi nhà nhỏ, có những con người tạo nên một tình cảm thân thương biết nhường nào. Cái lạnh của mùa đông đang tan biến đi trong căn nhà nhỏ ấy! Nơi có mẹ có ba có anh, chị của tôi. Nơi mà những lỗi lầm luôn được thứ tha… Sao mãi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra nhỉ!

Những người bạn của tôi giờ thế nào nhỉ! Có lạnh không? Có nghe thấy tiếng mưa rơi rào rào ngoài kia không? Trời mưa buồn thật! Nhưng khung cảnh nơi tôi đang sống thật lãng mạn. Đêm đã về khuya, như làm tôi mang nhiều tâm sự hơn. Cơn mưa xối xả như muốn cuốn trôi hết mọi thứ, không gian bỗng nhiên bị phá tan bởi tiếng mưa ầm ĩ, làm con người đột nhiên tỉnh giấc, bất giác tay lần mò chiếc chăn mỏng đắp ngang người cho bớt lạnh, bớt cô quạnh…

Mưa thật đẹp! Mưa làm cho con người ta nhớ lại nhiều kỷ niệm thuở nào. Mưa mang đến những chuyện tình lãng mạn. Nhưng mưa cũng mang đi những gì tôi mong muốn. Đêm nay tôi nhớ về anh thật nhiều. Ngày anh mất, trời cũng mưa dai dẳng, ồn ào như bây giờ…

Cuộc sống đúng là không đơn giản như tôi từng nghĩ! Có những thứ khi là của mình thì mình không biết trân trọng, nhưng khi mất đi thì mình lại hối tiếc vô cùng…

Dear.vn

Tại sao cuộc sống lại quá bất công với em như vậy?

Tại sao cuộc sống lại quá bất công với em như vậy?

Phụ nữ thường nghĩ đến trả thù sau khi chia tay...

Phụ nữ thường nghĩ đến trả thù sau khi chia tay…