in

Cuộc dạo chơi của những trái tim chai lì và thể xác trơ cứng…

Cuộc dạo chơi của những trái tim chai lì và thể xác trơ cứng...
Cuộc dạo chơi của những trái tim chai lì và thể xác trơ cứng...

Đời phong trần có thể khiến bạn gặp nhiều kiểu con gái, nhưng có bao giờ bạn gặp kiểu con gái như tôi chưa? Kiểu con gái tự thân dày vò và mãi sống trong những ám ảnh của quá khứ và nỗi đau để rồi trả thù đời một cách đểu cáng.

Tôi và anh cứ như hai thái cực, tôi không biết chúng ta mang lại cảm xúc gì cho nhau nhưng một lần nữa anh đến bên đời tôi và khiến trái tim tôi bị dày vò, rớm máu. Tôi chẳng phải là người bi lụy nhưng tôi mạnh mẽ đến nỗi cô đơn và tuyệt vọng. Tôi nhốt mình vào một chiếc lọ thủy tinh rồi nhờ người đời hay chính xác hơn là những chàng trai đóng nút và thả ra biển khơi. Tôi trôi dạt vô định giữa dòng đời mà nếm trải những phong ba, những gió bão mà biển đời mang lại.

Tôi lướt qua những hòn đảo mà hi vọng có một ai đó nhặt được và mở nút cho tôi tìm thấy hạnh phúc. Nhưng sóng đời nó cứ đẩy tôi mãi, nó đẩy tôi ra xa những hòn đảo và bọt biển lăn tăn rồi tan biến. Tôi lại dạt đến những miền xa, rồi bị vùi dập, đánh trôi vào những miền hoang lạc. Ngần ấy đau đớn tôi dồn lại trong nỗi căm hờn cuộc đời và xem như cuộc dạo chơi. Cuộc dạo chơi của trái tim chai lì và thể xác trơ cứng.

Đối với một người con gái, sự trinh bạch quan trọng gấp ngàn lần cái tâm hồn tối bẩn. tôi tự dày vò tôi trong những cơn mơ về hạnh phúc sau này khi có một người đàn ông không biết cảm thông. Mọi chuyện đều là do tôi lựa chọn, tôi gánh lấy cái hậu quả một thời ngây dại son trẻ. Với một người đàn ông, sự trinh tiết sẽ chẳng được quan tâm nếu cô gái ấy vô tình rơi vào bàn tay họ.

Trong sũng nước của cái hồ sâu sắp chết đuối, anh ta cứu tôi để rồi lấy đi cái nghìn vàng coi như công thưởng cho mạng sống. Tôi không oán giận anh ta, không cho đó là khốn nạn mà chính bản thân mình mới đáng ghê tởm. Tôi ngu dại hủy hoại bản thân mình khi người khác phải cố gắng đấu tranh biết bao nhiêu để sinh tồn. Tôi cho rằng ngôi nhà tôi sống là địa ngục trần gian để mình kết thúc cuộc đời một cách vô nghĩa lí.

Anh ta sinh tôi ra một lần nữa, coi như điều ấy cũng không hoài công. Sau này khi chia tay, tôi cũng không hề hối tiếc vì mình đã để anh cầm đằng cán dao mà cứa vào trái tim mình. Chia tay anh, những lời nói sỉ nhục, những tin nhắn hăm dọa làm tâm hồn them u uất. Một kẻ hèn, một thằng vô liêm sỉ đốn mạt mà tôi cần vứt bỏ, thế là tôi đi, và tiếp tục hành trình lênh đênh với bọt bèo vô tận.

Tôi tự nhận mình là hạng con gái chẳng ra gì. Tôi chẳng ra gì với sự vô tình hờ hững. tôi chẳng ra gì khi vô tâm với những tình cảm nồng nhiệt mà người khác mang đến. Tôi chẳng ra gì khi đem tình cảm và thể xác ra đùa cợt với riêng anh. Anh là người đàn ông thứ hai động vào thân xác tôi, là người thuộc bản sao của ” chàng trai năm ấy” từ vóc dáng đến hành động. Yêu vồ vập, cuồng dại hay hờ hững tôi đều nếm được từ chính anh.

Anh chẳng nói yêu tôi, anh chẳng nói thích tôi nhưng rồi cứ quấn lấy thân thể tôi dày vò thỏa thích. Cái cách anh bên tôi tạm bợ như kiểu ghé một quán nước bên đường, như con thuyền tạt qua một hòn đảo nhỏ để lấy nước ngọt. Tôi chẳng thể trách anh được, tôi trách tôi khờ dại mà lầm tưởng anh như mối tình tôi từng dang dở.

Bên anh trái tim tôi như loạn nhịp, lồng ngực nóng ran đôi mắt bồi hồi. Bên anh tôi cảm thấy hả hê với cuộc đời vì sẽ chẳng có người nào dám động vào tôi trừ những người giống anh. Có lẽ quá khứ ám ảnh tôi quá lâu rồi mà để trong cơn men nồng tôi nhìn anh mà tưởng chừng người khác. Cô dâu ấy không phải tôi mặc dù tình cảm anh ta giành cho tôi chưa từng phai nhạt.

Tôi mơ hồ nhìn anh trong cơn say chập choạng mà cứ nghĩ rằng tôi là cô dâu kia của anh. Trước đây chúng tôi từng hứa hẹn với một đám cưới viên mãn, thế mà anh lại đến bên người con gái khác không phải tôi. Âu cũng là duyên, là phận và sự đời trêu ngươi anh và tôi âu cũng là nợ.

Kết thúc công việc tôi lại trở về là tôi của thường nhật, của công việc và lặng thầm mỗi đêm. Tôi không mong mình nhớ đến anh một lúc nào nữa, không mong mình nghĩ đến anh nhiều hơn những chàng trai khác đi qua cuộc đời mình.

Cám ơn anh vì cử chỉ ân cần khi tôi ốm, cám ơn vì những đêm dạo quanh biển ướt lạnh mà tôi muốn gục vào vai anh khóc cho thỏa thích.

Cám ơn những cái ôm ấm áp nhưng không an toàn. Cám ơn nụ hôn nồng một thời tôi đánh mất. Một đứa con gái như tôi sẽ chẳng là gì trong trái tim anh và tôi mong rằng chúng ta mãi như hai thái cực. Cám ơn anh đã đóng nút cái lọ thủy tinh kia chặt hơn để tôi trôi vào đời một cách đơn điệu hơn…

Trôi đi… trôi vào đời mà cảm nhận chua cay đắng chát mà dày vò tâm hồn hơn nữa. Tôi sẽ nhớ rằng, anh là người đàn ông thứ hai của đời tôi…

Cảm xúc của một câu chuyện thật, một câu chuyện đến từ những cô gái từng vấp ngã trong cuộc đời. Mỗi người sẽ có một lối đi riêng, nhưng không biết đến bao giờ mới có một chàng trai mở nút giải thoát cho họ.

Đài Trang – Dear.vn

Rate this post
Viết cho tôi, cô gái của năm 27 tuổi!

Viết cho tôi, cô gái của năm 27 tuổi!

Một chữ "Tình", chính là cắt nghĩa mãi vẫn tự mình đa sầu mà thôi...

Một chữ “Tình”, chính là cắt nghĩa mãi vẫn tự mình đa sầu mà thôi…