Có những khoảnh khắc, bạn nhận ra khoảng cách giữa giàu và nghèo

Có những khoảnh khắc, bạn nhận ra khoảng cách giữa giàu và nghèo
Có những khoảnh khắc, bạn nhận ra khoảng cách giữa giàu và nghèo

Có những lúc bản thân mình nhận ra rất nhiều điều từ những gì đã và đang xảy ra trong cuộc sống. Để rồi có đôi khi mình phải ngớ người vì những gì mình đã bỏ qua, những điều chưa kịp làm.

Dưới đây là một số khoảnh khắc bạn đã từng trải qua hoặc sắp trải qua nhưng suy cho cùng thì ta vẫn chỉ là những con người nhỏ bé trong dòng đời vật chất lấn át tinh này!

1. Tôi bỏ thời gian để tiết kiệm tiền, họ bỏ tiền để tiết kiệm thời gian.

2. Lúc thi Đại học, cha của người ta đi tìm các sếp, cha của tôi đi tìm Quan Âm Bồ Tát.

3. Ngày nghỉ, họ đi chơi khắp chốn, tôi ở nhà, còn nói mùa hè nóng lắm, không muốn ra ngoài chơi.

4. Mua bất cứ thứ gì, điều đầu tiên nghĩ đến không phải là có hợp hay không. Mà là mua nổi hay không.

5. Giám đốc nói: “Hai triệu đủ cho các cô mua một cái áo rồi.” Đồng nghiệp bảo: “Đủ luôn hai cái ấy chứ.” Tôi nghĩ, này đủ cho bà đây mua 20 chiếc nhé.

6. Làm fangirl, mua không nổi album, mua không nổi vé xem concert.

7. Trong phim Tôi Không Phải Dược Thần có câu: “Bệnh trị không được là bệnh nghèo.”

8. Mẹ người ta ngồi không, chỉ lo dưỡng da, như hoa như ngọc. Mà mẹ tôi vì lo cơm áo gạo tiền mà phải già nua, bệnh tật. Mẹ người ta có thể tiện tay mua chiếc váy mấy triệu đồng, mà mẹ tôi lại chỉ chọn hàng giá rẻ.

9. Xem trực tiếp World Cup, trận có Ả Rập, thấy cả đống đại gia Trung Đông ngồi trong khán đài. Ai cũng đeo nhẫn kim cương kín ngón hết, nhìn mà đau lòng.

10. Lúc bạn bè hỏi tôi mua quần áo ở đâu, tôi ngậm miệng chẳng muốn trả lời.

11. Tôi mắc chứng sợ phải chọn lựa, còn không phải tại không có tiền…

12. Cùng bạn bè đi dạo phố, ăn cơm, mua sắm. Tôi mua gì cũng phải hỏi giá, mà cô ấy, thích thì mua thôi, chẳng cần để ý giá cả.

13. Răng cửa bị vểnh, làm cả khuôn mặt trông dị lắm, nhưng ngay cả tiền chỉnh răng cũng không có, người trong nhà an ủi tôi rằng, tấm lòng đẹp mới là cái đẹp chân chính. Chờ đến khi tôi có tiền, đã không thể chỉnh răng được nữa.

14. Trong khi rất nhiều bạn chẳng cần do dự gì cả chọn học lên cao, còn tôi thì rối rắm có nên tiếp tục hay không, sợ gia đình gánh không nổi tiền học phí. Vì việc này mà mất ngủ vô số đêm.

15. Cùng một mặt hàng, chọn giá rẻ hơn. Mua gì cũng phải nhìn ánh mắt cha mẹ trước tiên. Cho dù có thích một thứ gì đó đến đâu đi nữa, giá cả không phù hợp cũng sẽ bỏ xuống.

16. Sau khi kì thi Đại học kết thúc, newsfeed có cả đống đứa khoe iphone X.

17. Người ta hẹn hò vào khách sạn 5 sao, tui thì lùm cây thẳng tiến.

18. Lúc điền nguyện vọng, chọn một trường có học phí thấp hơn.

19. Ở những năm tháng tuổi trẻ chẳng thể làm gì, không giữ được bàn tay của người mà mình rất thích, rất thích.

20. Tiền điện, tiền nước, máy lạnh cũng là một khoản tiền lớn quá lớn luôn.

21. Lúc mấy đứa khoe xài hàng hiệu này kia, em lại chẳng biết cái gì.

22. Cô ấy đi du lịch khắp thế giới, tôi đây còn chưa bước ra khỏi tỉnh nữa. Cô ấy xúng xính hàng hiệu, tôi thì quần áo vải thô, cô ấy ăn sơn trân hải vị, tôi thì rau dưa đạm bạc.

Học cùng đại học, chênh lệch lại không nhỏ chút nào. Bốn năm không nói nên câu tỏ tình, đợi đến lúc tôi lên như diều gặp gió, liệu cô ấy có còn đó không?

23. Tạm bỏ qua việc cách biệt giàu nghèo, rất nhiều người có tiền, đẹp hơn tôi. Còn vô cùng lịch thiệp, có khí chất, học lực cao, quan trọng là cực kỳ thân thiện nữa. Khiến tôi đây chẳng thể ghen ghét giàu sang gì được, chẳng giống trong phim truyền hình xíu nào.

24. Dọn dẹp một căn phòng được 50 ngàn, ở một đêm 5 triệu.

25. Những người giàu thực sự thường rất khiêm tốn. Như tôi này, ngày nào cũng đạp xe đi học, có ai biết nhà tôi còn một chiếc xe đạp điện đâu.

26. Mấy cái phỏng vấn đường phố ý, vớ đại một người cũng toàn mặc đồ trên chục củ. Lúc trước chẳng hiểu sao tùy tiện chọn cũng trúng dân có tiền. Sau này mới biết, hoá ra cả ối người có tiền.

27. Khi cuộc trò chuyện của mẹ cha chẳng lúc nào không nhắc đến chữ “tiền”. “Hết tiền đóng tiền nhà rồi.” “Hết tiền đóng học phí rồi.” “Hết tiền đi chợ.”…

28. Bạn bè, đồng nghiệp kêu tôi ngày nào cũng ru rú trong nhà, ra ngoài chơi đi. Tôi mà có tiền còn cần mấy người nhắc?

29. Tiền không phải vạn năng, tiền là trăm-ngàn-vạn-triệu-tỷ năng. Điều thiếu sót duy nhất của tiền mang lại chính là, không thể cảm nhận được đau khổ của cái nghèo.

30. “Những khi nhàn rỗi, khó chịu, tôi sẽ ra đi sân bay lúc giữa trưa. Nhìn thấy chuyến bay nào liền ngồi chuyến đó. Ví dụ như bay sang London, ngồi xổm một mình cho những chú bồ câu trên quảng trường ăn, không nói gì cả.

Đêm đó lại bay về Hong Kong, coi như chưa từng xảy ra việc gì, bỗng nhiên cảm thấy đây mới là cuộc sống.” – Lương Triều Vĩ

“Những khi nhàn rỗi, khó chịu, tôi sẽ ra khỏi nhà lúc giữa trưa. Nhìn thấy chỗ nào có thể đặt mông thì đặt mông, ví dụ như vệ đường, ngồi xổm một mình ngẩn ngơ nơi vệ đường, không nói gì cả. Đêm đó lại trở về nhà, coi như chưa từng xảy ra việc gì, bỗng cảm thấy đây mới là cuộc sống.” – Tôi

Thục Anh – Dear.vn


Tôi đi tìm bình yên, trong một ngày Đà Lạt đầy nắng và gió

Tôi đi tìm bình yên, trong một ngày Đà Lạt đầy nắng và gió

Đời người phụ nữ, chọn sai người thì thứ nhận lại được chỉ là đau khổ

Đời người phụ nữ, chọn sai người thì thứ nhận lại được chỉ là đau khổ