in

Cẩn thận khi đi du lịch và bị mắc kẹt ở Paris

Sau 1 đêm dài đằng đẵng chờ đợi, sáng ngày 19/12 cũng đến.

Cảnh sát Pháp có mặt rất đúng giờ, hẹn 9h sáng mà ngó thấy tầm 8h30 sáng đã có mặt ở khu lễ tân phòng giam. Lần này là 3 anh khác với 3 anh hôm qua, nhưng vẫn trang bị súng ống, đạn dược, lựu đạn lẫn áo giáp đầy đủ như chuẩn bị ra trận.
Một anh làm thủ tục “check out” hành lý của tôi. Một anh lái xe. Một anh ra hiệu cho tôi tiến lại để cùm tay tôi ra phía sau lưng.

Tôi đã rút kinh nghiệm từ hôm qua, xoay 2 nắm tay phía sau lưng cho cùng thuận phía với nhau, và nắm trùm thêm lấy cổ tay áo len cho dài xuống bàn tay để cùm ra bên ngoài lớp tay áo len, với hi vọng sẽ bớt đau và đỡ mỏi hơn. Nhưng mà chả hiểu sao mà anh trưởng nhóm cảnh sát vẫn quyết tâm bấm cho cùm rất sát vào cổ tay. Đau quá, tôi yếu ớt ra hiệu xin nới cho lỏng chút nhưng anh ý lắc đầu từ chối. Sao thế nhỉ, 3 người cảnh sát áp giải mà vẫn phải cùm tay chặt thế?!

Xe xuất phát tầm lúc 8h45 đi từ trại giam ở ngoại ô vào trung tâm Paris- tòa án Palace of Justice.

Trên đường đi, mấy anh giai cảnh sát bắt đầu lôi bộ tài liệu về vụ án của tôi ra đọc. Đọc xong, bàn luận và cười hô hố với nhau. Với vốn tiếng Pháp hầu như bằng 0 của mình, tôi cũng lờ mờ hiểu được họ đang bàn về bản lời khai của mình. Tôi khó chịu nghĩ: “TSB chúng mày, đến khi con gái hay em gái hay người yêu chúng mày đi ra nước ngoài bị bắt bớ giam cùm oan uổng thế này. Lúc đấy liệu chúng mày có cười nữa ko? Cứ cười cho sướng đi, xong rồi sau này đời sẽ vả lại cho vào mặt.”

Đọc chán chê xong, 3 anh cảnh sát xoay ra buôn chuyện rất nhiệt tình, vừa to, vừa nhiều, vừa không ngớt. Trên đường đi, các anh mở cửa sổ ô tô cho gió lùa vào lồng lộng. Vì các anh ăn mặc rõ ấm mà, trong khi cái con ngồi sau làm gì được mặc đủ khăn áo ấm đâu. Thực sự 1 tiếng trên ô tô với 3 anh cảnh sát vô duyên với từng đợt gió lạnh thốc vào mặt là 1 ải khổ cực mà sáng hôm đó tôi phải trải qua.

Có một điều tôi phải thừa nhận là trải nghiệm có 1 không 2 khi được ngồi trên xe cảnh sát đi quanh thành phố Paris. Xe chúng tôi hú còi ầm ĩ, được phép luồn lách vượt hết các chướng ngại. Các xe đi phía trước khi nghe tiếng còi hú của xe tôi đều phải dạt sang 2 bên nhường đường.

Cái quãng đường 1 tiếng trên xe đấy không quá tệ nếu như tay tôi không bị cùm sau lưng. Thực sự lúc đó, tôi cứ băn khoăn tự hỏi sao trong phim ở Tây người ta vẫn cùm được 2 tay ở phía trước được cơ mà nhỉ? Sao cứ bắt buộc phải cùm tay con nhà người ta sau lưng thế này không cơ chứ. Cả 1 tiếng ngồi trên ô tô rã rời. Dựa lưng vào ghế thì đau tay. Mà ngồi thẳng không dựa 1 lúc thì đau lưng. Tiến thoái lưỡng nan vô cùng.

Xe chúng tôi đến tòa tầm 9h45’ sáng. 3 anh cảnh sát lại áp giải tôi leo thêm 5 tầng cầu thang. Vừa leo vừa bị cùm tay sau lưng, khổ sở! Nghĩ bụng: bao giờ cái đất này mới thôi hành hạ cái thân xác này đây hả giời?!

Lên được đến văn phòng ở tầng 5 thì chờ thêm phải tầm 30-45’ nữa mới được gặp luật sư và lấy lời khai trước khi ra hầu tòa. (Vâng! Đúng vậy! Lại lấy lời khai!)

Trong lúc chờ, tôi ra hiệu xin anh trưởng nhóm cảnh sát tháo cùm cho nhưng anh lắc đầu, ấn vai tôi ngồi xuống. Tay mỏi, lưng mỏi, cái còng lạnh toát làm mấy đầu ngón tay tôi tê cứng mất luôn cảm giác. Liếc thấy có cái lò sưởi nên tôi mon men đứng lên dựa vào lò sưởi, tranh thủ sưởi tay với áp chân vào cho ấm. Nhưng chỉ được vài phút, anh trưởng nhóm cảnh sát khó tính lại ra kéo tôi ra ấn vai ngồi xuống ghế chờ! Uất ức, thực sự!

Cuối cùng thì ông thông dịch viên cho tôi cũng xuất hiện. Ông ý nói tiếng Anh rất chuẩn, ăn mặc rất lịch sự đúng kiểu người Pháp, mặc chiếc áo măng tô xanh tím than dài đến gối. Đầu trọc nhưng khuôn mặt ông rất hiền từ đẹp lão, có dáng dấp giống nhân vật Professor X trong phim X-men.

Đến lượt bà luật sư của tôi xuất hiện. Bà ấy tóc vàng, dáng người đậm đà, trông rất hiền hậu dễ mến, mặc bộ áo trùm đen dáng dài của luật sư ở Pháp. Bà ấy là luật sư được chỉ định bào chữa miễn phí cho tôi – phải công nhận rằng đây là 1 đặc điểm rất nhân đạo của hệ thống luật ở Pháp.

Cảnh sát tháo cùm cho tôi ngồi nói chuyện với 2 ông bà. Hai cổ tay tôi bầm tím vết cùm.

Vừa mới gặp 2 ông bà này, tôi đã cảm thấy rất yên tâm, có thiện cảm và cảm giác gần gũi giống như gặp bố mẹ mình vậy. Dù bị cùm tay cả quãng đường dài ngồi trên xe đau và mỏi như thế nhưng tôi nhất quyết không yếu đuối rỏ 1 giọt nước mắt nào trước mặt 3 cảnh sát. Thế mà khi bắt đầu nói chuyện với 2 ông bà này và rồi nghĩ đến bố mẹ mình ở nhà đang lo lắng thế nào, thì tôi lại lã chã nước mắt.

Nghe tôi sụt sùi trình bày xong, ông bà ấy rất ái ngại, an ủi tôi đừng khóc nữa. Họ động viên tôi phải mạnh mẽ lên và thật bình tĩnh thì mới giúp ích được.

Tôi nghẹn ngào nhờ bà LS thêm 1 lần nữa báo giúp về cho bố mẹ mình ở Việt Nam về tình trạng bị bắt giữ của mình ở đây. Vì tôi vẫn có cảm giác rằng ngày hôm trước cảnh sát vẫn chưa ai báo cho gia đình tôi về tình hình và phiên tòa sáng nay cả.

Bà LS trả lời: “Nhưng đây không thuộc quyền và trách nhiệm của tôi, tôi e là khó. Với lại cô có chắc là nên báo với bố mẹ cô tin này không? Vì nghe tin con gái đi du lịch xong bị bắt giam thế chắc sẽ sốc lắm, không chịu nổi đâu?!”

Tôi nài nỉ: “Xin bà làm ơn hãy giúp tôi. Gia đình và bạn trai chắc vẫn nghĩ tôi mất tích từ hôm qua, và chắc chắn vẫn chưa biết tôi ở đây sáng nay. Hơn nữa, 1 trong các quyền của tôi khi bị bắt là quyền được thông báo cho gia đình về tình trạng của mình. Bố mẹ tôi đã cao tuổi và chắc đang lo lắng lắm. Bố mẹ tôi cần biết thông tin về tôi. Xin bà hãy giúp tôi.”

Bà LS nghe đến thế mủi lòng nhắn tin cho mẹ tôi qua Viber về tình trạng của tôi. Một lần nữa, phải cảm ơn Viber! Thực sự! Vì nếu không có Viber thì chắc tôi chỉ biết đập đầu vào tường vì không có cách nào liên lạc nổi.

Bà LS chậm rãi trao đổi về qui trình tố tụng với tôi (thông qua ông thông dịch viên):

1. Trường hợp 1: Nếu tôi đồng ý bị dẫn độ sang Bỉ để xét xử. Qui trình dẫn độ mất tầm 10 ngày, nghĩa là tôi sẽ phải ở trong tù thêm trong vòng 10 ngày ở bên Pháp, xong qua đến Bỉ ở tù tiếp cho đến ngày xét xử. [ Nghe đến ở tù thêm 10 ngày là đã rụng rời chân tay, lắc đầu nguầy nguậy!]

2. Trường hợp 2: Nếu tôi từ chối bị dẫn độ sang Bỉ và xin được ở lại Paris để được xử bởi tòa ở Pháp thì sẽ có 2 trường hợp xảy ra:
2a. Nếu hôm nay tòa tin tôi vô tội, họ sẽ cho phép tôi tại ngoại, nhưng cấm xuất cảnh ra khỏi Pháp
2b. Nếu hôm nay tòa không tin tôi vô tội, họ sẽ giữ tôi ở trong tù tiếp cho đến khi nào tập hợp thêm chứng cứ vô tội
Tôi trả lời bà LS luôn, không cần suy nghĩ nhiều: “Tôi xin phép từ chối bị dẫn độ sang Bỉ và được xét xử tại tòa ở Pháp. Tôi vô tội và tự tin rằng mình có đầy đủ bằng chứng vô tội. Tôi tin là tòa ở Pháp sẽ tin tôi và cho tôi được tại ngoại.”

Thống nhất xong về hướng làm việc, 2 ông bà đưa tôi vào gặp công tố viên để soạn lời khai và thông tin. Sau khi lấy lời khai và thông tin xong, tôi được đưa xuống khu tầng dưới của tòa để ngồi chờ ở ghế băng dài trước cửa phòng xử án.

Lại nói đến Daniel, sáng hôm đó nhờ anh lễ tân khách sạn người Pháp dễ thương tốt bụng gọi điện hỏi vòng quanh thì cũng có được cái địa chỉ của tòa án nơi xét xử tôi. Anh có mặt từ 9h sáng, nhưng khổ nỗi cái tòa nhà đó to đùng và lại chia nhiều khu, nhiều tầng. Dan chạy qua lại hết các khu, hỏi hết các nhân viên lễ tân, nhưng đều không đâu có danh sách thông tin của tôi. May mắn Dan tìm được 1 anh nhân viên Pháp rất nhiệt tình, gọi điện khắp tòa nhà để hỏi về thông tin của tôi và anh này tỏ vẻ rất băn khoăn thương cảm với trường hợp của tôi.

Phải nói là, trong chuyến đi nhiều cái rủi này, chúng tôi cũng may mắn gặp được rất nhiều người Pháp tốt bụng. Họ xót xa và thương cảm với hoàn cảnh của mình như mình là con em của họ đang gặp nạn vậy. Và họ nhiệt tình giúp đỡ mình như thể đấy là việc của họ. Tôi rất mang ơn và cảm kích những con người ấy.

Đến khi bà LS nhắn tin cho mẹ tôi, Dan mới tìm được đến chỗ hành lang tôi ngồi chờ trước khi vào hầu tòa. Tuy nhiên cảnh sát không cho Dan lại gần mà phải đứng từ xa, nói chuyện với tôi từ khoảng cách nhất định bị ngăn giữa bởi cảnh sát. Dan đứng từ xa, nhìn tôi ngồi trên ghế băng dài, tay bị cùm quặt ra phía sau, mặt mũi tôi lúc đó nước mắt nhòe nhoẹt. Tôi cố nói với ra cho anh ấy rằng tôi bị bắt oan, hãy nhờ mọi người ở Việt Nam giúp. Dan ra hiệu cho tôi bình tĩnh, nói chậm rãi rằng cứ yên tâm, đang có 1 team mọi người ở nhà đang cùng nhau trao đổi tìm hướng hỗ trợ. Sau khi ra khỏi tòa cuối ngày hôm đó, tôi mới biết là gia đình và mọi người ở Việt Nam đã bàn nhau lên tinh thần và tính đến phương án xấu nhất là nộp bảo lãnh để tôi được tại ngoại.

Phiên tòa hôm đó diễn ra khá nhanh, chờ đợi đến cả tiếng nhưng diễn ra chỉ trong vòng 10 phút ngắn gọn.

Đầu tiên, tòa cho tôi quyền nói.
Tôi trao đổi dòng dạc rằng: Tôi có đầy đủ bằng chứng với lịch sử các dấu đóng (enter & exit) ra vào Châu Âu trên hộ chiếu của tôi.
1. Tôi đã xuất cảnh (exit) khỏi Hà Lan và (enter) vào Việt Nam từ tháng 3/2010.
2. Vụ án ở Bỉ xảy ra giai đoạn tháng 10/2010 đến tháng 5/2011 ở bên Bỉ. Tôi không thể phạm pháp trong giai đoạn này ở Bỉ được vì tôi không có visa để từ Việt Nam sang Châu Âu.
3. Ngoài ra, hộ chiếu của tôi KHÔNG có lịch sử các dấu đóng (enter & exit) ra vào Châu Âu trước- trong- hay sau giai đoạn này thì làm sao tôi ra vào Châu Âu và đến Bỉ để phạm pháp được.
4. Cho đến T11/2011, tôi mới đi công tác sang Tây Ban Nha, visa của tôi được cấp bởi sứ quán Tây Ban Nha ở Hà Nội và cũng có dấu ra vào Châu Âu trong vòng 1 tuần theo đúng lịch trình công tác.
5. Chưa kể, tôi có records làm việc cho nhãn hàng Mango & công ty Maison từ T5/2010 đến hết T5/2012. Ngoài ra, tôi còn tổ chức đám cưới vào T4/2011 ở Hà Nội.

Sau khi tôi trình bày xong. Bà luật sư cũng trình bày với tòa rằng bản án mà Bỉ kết tội tôi có quá nhiều điểm bất hợp lý. Rõ ràng đây là trường hợp bị ăn cắp thông tin để phạm pháp (- bên này họ gọi trường hợp này là “identity theft” xảy ra với rất nhiều người, kể cả với chính các công dân Châu Âu, nhiều người cũng khốn khổ). Vì vậy bà LS đề nghị tòa cho tôi được tại ngoại, nhưng không xuất cảnh khỏi Pháp chờ phiên tòa tiếp theo.

Ông thẩm phán nhìn tôi thông cảm và đồng ý với ý kiến của LS:
1. Xác nhận lệnh đồng ý cho tôi tại ngoại
2. Tôi phải gửi lại tòa địa chỉ lưu trú ở Paris
3. Tòa sẽ giữ lại hộ chiếu của tôi, tôi bị cấm xuất cảnh khỏi Pháp và chờ ngày ra tòa tiếp theo.
Xong ông gõ Cộp lên cái bàn!

Giây phút nghe tiếng Cộp đấy có lẽ là một trong những giây phút hạnh phúc nhất mà tôi từng trải qua trong hơn 30 năm có mặt trên đời.

Ra khỏi tòa, tôi bắt tay cảm ơn bà LS và ông thông dịch viên đã giúp đỡ. Cảnh sát cuối cùng cũng cho phép Dan được lại gần tôi. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, run run mừng rỡ, nước mắt ngắn dài. Tôi được cảnh sát trả lại hết các đồ dùng túi xách cá nhân.

Hôm đấy Paris rất lạnh, nhưng bầu trời thì xanh cao và nắng chói chang. Câu đầu tiên khi bước chân ra đường trước cổng tòa án của tôi là: “Hôm nay trời đẹp quá!”. Tôi sung sướng hít lấy hít để cái không khí nồng nàn của một ngày đông cuối năm trên đường phố Paris.

Chúng tôi dắt tay nhau đi ra quán café Starbucks gần đó để tận hưởng ly Capuchino & cái bánh Croissant nóng giòn mừng tự do. Đấy có lẽ là ly café & cái bánh Croissant ngon nhất từng được hưởng!

Các bạn ạ. Thật sự, các cụ nhà mình đã đúc kết một câu quá chuẩn: “Độc lập- tự do- hạnh phúc”.
“Tự do” là một thứ lâu nay vô cùng trừu tượng và bị coi là dĩ nhiên với phần lớn chúng ta. Chỉ đến khi bạn mất hết đi những quyền cơ bản nhất của một con người, bạn mới nhận ra là nó quí giá đến như thế nào. Và cụ thể trong trường hợp của tôi, đến khi có lại được “ Tự do” tôi mới nhận ra lâu nay mình vốn dĩ đã quá “Hạnh phúc”!

Bấm NEXT để xem tiếp Phần 6

5/5 - (2 bình chọn)
Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Là em sai rồi...anh về với em đi

Là em sai rồi… anh về với em đi