in

Cẩn thận khi đi du lịch và bị mắc kẹt ở Paris

Lại quay lại kể về anh bạn trai Daniel đáng thương và khốn khổ của mình trong suốt cả ngày 18/12. Lần đầu tiên kéo được cô bạn gái về ra mắt gia đình sau 2 năm hẹn hò, thì bạn gái biến mất luôn ở sân bay.

Sau khi nhanh nhẹn ra khu hành lý ký gửi lấy đồ với 2 valy to đùng và 1 valy xách tay, Daniel đến thẳng khu quầy check in cho chuyến bay tiếp theo chờ mình ở đó. Lúc đầu, anh nghĩ là chắc do xếp hàng đông quá nên lâu. Nhưng đến gần giờ bay rồi mà vẫn chưa thấy mình đâu, lại tự dưng thấy mình biến mất, gọi cả chục cuộc điện thoại không nhấc máy, Dan đã bắt đầu nghi ngờ có chuyện gì đó không ổn nên quay lại khu vực passport control để tìm mình.

Trình bày qua các cửa, các lớp nhân viên thông tin lẫn nhân viên cảnh sát ở sân bay mấy vòng, thì mò đến được cái văn phòng tạm giam mình ở sân bay, nhưng bị chặn ở cửa không cho vào. Hết người đi ra đến đi vào, gặp ai Daniel cũng hỏi về mình, lý do vì sao bị bắt giữ, tình hình hiện tại thế nào. Nhưng ko ai nói cho anh ấy biết gì về thông tin về mình hết. Ai cũng lắc đầu, nhún vai, hoặc nhìn anh ấy ái ngại. Cuối cùng, có người cảnh sát cũng tốt bụng, thấy anh Dan hỏi han khổ sở & ngồi lì chờ đợi trước cửa văn phòng hơn 2 tiếng thì đưa cho một tờ giấy có số hotline của cảnh sát biên giới.

Không có thông tin gì về mình, ngay trong sáng 18/12 ở sân bay, Dan đã vội gọi về cho mẹ mình ở Việt Nam để thông báo cho bà về sự biến mất bất thường của mình. Gia đình mình hoảng hốt vội họp gia đình. Chị gái Vân Anh của mình nhanh trí gọi cho anh Hoàng- sếp trực tiếp tại công ty của mình để nhờ rà soát xem thủ tục visa có trục trặc gì ko.

Sau này ra khỏi trại giam, mình mới được Dan cho xem lại các đoạn Viber group chat dài đằng đẵng với hàng chục người được huy động để check thông tin và nhờ giúp đỡ. Giống như task force hoạt động nhanh trong phim hành động vậy. Mọi người còn thức khuya để trao đổi bàn bạc, động viên tinh thần cho Daniel đến tận 3h sáng ở Việt Nam. 

Ai-quen-ai-quen-ai thì đều được add vào group chat để nhờ cậy kiểm tra thông tin hết. Số điện thoại, contact, mối quan hệ được huy động cật lực để “giải cứu” mình. Nhưng không ai biết mình ở đâu, bị bắt giữ vì sao và như thế nào. 

Dan ngồi lỳ ở sân bay 4-5 tiếng mà không có được thông tin gì ngoài số điện thoại hotline bạn cảnh sát tốt bụng đưa cho ở sân bay- cái số tổng đài mà gọi đến toàn tiếng Pháp, đến khốn khổ! Mọi người khuyên Dan nên tìm tạm 1 khách sạn nào đấy gần sân bay để tạm nghỉ qua đêm.

Về đến khách sạn, may mắn Dan gặp được 1 anh lễ tân người Pháp nhưng trước đây lớn lên ở TP.HCM. Anh này rất tốt bụng, nhiệt tình & kiên nhẫn ngồi gọi cho hotline rồi hết nơi này đến nơi kia để hỏi về mình, cuối cùng thì cũng mò ra được đồn cảnh sát chỗ họ tạm giam mình gần sân bay. Dan mừng rỡ vội vàng phi đến.

Đến nơi, cảnh sát không cho Dan vào. Họ nói mình bị giam cách ly nên không được tiếp xúc với ai trừ người thân. Dan là bạn trai thôi, chưa phải là gia đình người thân nên không được vào gặp. Thấy Dan khổ sở giải thích về hoàn cảnh không may của 2 đứa, vò đầu bứt tai nấn ná không về, anh cảnh sát Pháp ở quầy lễ tân tốt bụng cũng đồng ý giúp Dan chuyển lời nhắn vào cho mình. 

Theo Dan kể lại thì lúc ấy vào khoảng tầm 8h tối ngày 18/12. Lúc đó, mình đang nằm co ro thiếp đi trong nhà giam. Thấy có người lạch cạch mở cửa, nhổm dậy tưởng đã sáng, đến giờ ra tòa rồi cơ. Thì thấy 1 anh cảnh sát có bộ mặt hiền hậu nhất từ sáng đến giờ bước vào nói: “Bạn trai của cô vừa đến cửa, nhưng chúng tôi không cho vào gặp cô được. Anh ấy đi về rồi nhưng có nhờ tôi nhắn giúp với cô rằng anh ấy đã tìm được đến đây, và biết cô bị giam ở đây. Cô ổn chứ?”

Mình đang mơ mơ màng màng chỉ kịp nói Cảm ơn anh, rồi lại mệt mỏi nằm xuống co ro cuộn tròn trên giường. Bình thường lì lợm ít khóc, thế mà trong 24 tiếng đồng hồ ngày hôm đó cứ hễ đụng tí là lại khóc. Nhận được tin có bạn trai tìm vào được đến cửa, vừa mừng vừa tủi vừa thương, lại ri rỉ khóc. Khóc lại ngủ. Ngủ dậy lại khóc. Cứ thế… 

Ở trong trạm giam quả thực mất hết khái niệm về thời gian, khi nào cái đèn cũng vàng như thế, bật xuyên ngày đêm không tắt. Không biết lúc nào ngày, lúc nào đêm và đã bao nhiêu tiếng trôi qua. Chỉ biết là thời gian trong đấy 1 tiếng mà cảm giác như 1 tuần ý, nhất là với đứa đã quen luôn tay luôn chân như mình. 

Đọc ở đâu đấy người ta bảo những lúc kinh qua vấn nạn phải cố gắng bình tâm ngồi thiền cho bình tĩnh lại. Lúc đó, thực sự cố gắng nhưng không làm được.

Mọi người băn khoăn về việc ăn uống trong trại giam thế nào? 

–> Đồ ăn là một hộp cơm & kèm sốt vị gà quay lò vi sóng. Nhưng cơm quay kiểu gì bên ngoài thì nóng mà bên trong vẫn khô không khốc giống như lại gạo rồi. Vị sốt gà mặn chát pha với mùi khai nồng của cái toilet trong phòng giam khiến mình chỉ và được một miếng cơm rồi lại nhè ra. Xong thấy xót ruột quá, nghĩ nếu không ăn tạm cái này thì đêm nay không chịu nổi mất. Nghĩ thế nên nhắm mắt, bịt mũi cố nuốt được 2 miếng. 

–> Đồ uống thì mỗi lần mình đập cửa thì họ cho ra uống nước. Lần đầu đập cửa còn được một anh cảnh sát lấy cho cái cốc hứng nước từ vòi. Đến lần 2 thì chị cảnh sát mở cửa và bảo không có cốc đâu, cúi xuống vòi mà uống.

Lúc từ văn phòng cảnh sát xuống trở lại phòng giam lúc chiều, mình cũng trình bày với chị cảnh sát là phòng giam lạnh quá, cho xin cái khăn mỏng đắp tạm qua đêm. Chị cảnh sát gật gù cho qua và bảo cứ về phòng giam đi, lúc sau sẽ có người đem chăn đến cho. Nhưng tất nhiên không có cái chăn nào được đem đến phòng giam cho mình đêm hôm đó. 

Tối hôm đấy mình lạnh quá, không biết làm thế nào, thấy trán hâm hấp nóng nên lấy cớ đập cửa đòi gặp bác sĩ (trong quyền khi bị tạm giam của mình được gặp bác sĩ nếu ốm đau). Nghĩ bụng sẽ tranh thủ được viên thuốc an thần và cốc nước nóng cho dễ ngủ. Khi nghe nguyện vọng của mình, anh cảnh sát nhìn mình rồi nói để hỏi đồng nghiệp, rồi đóng cửa bỏ đi. Nhưng cũng như câu chuyện cái chăn, tất nhiên không có ông bác sĩ nào xuất hiện với ly nước ấm hết.

Phòng giam của mình, chẳng hiểu vô tình hay cố tình mà cái trần nó vòm lên và hình thô ráp như hình 2 cái huyệt rất đáng sợ. Bình thường trước đây mình tự cho mình là đứa gan dạ, nhưng vào đây tối nằm ngửa mặt lên nhìn 2 cái huyệt đấy thấy thực sự rùng mình.

Đêm hôm đó lạnh quá không ngủ được, thậm chí có lúc mình phải đứng dậy tập vài động tác thể dục vặn người cho ấm. Nhảy bật tại chỗ, gập bụng, đá chân- tất cả đều được đem ra vận dụng để cho ấm người. Nghĩ mà buồn cười, cả năm giời đi tập thì lười, bị cô giáo Yoga Hà nói suốt. Nhưng lúc vào trại giam thì lại tập tự giác và hăng hái. Lúc đó, mình chỉ nghĩ được là bây giờ mà ốm thì còn khốn khổ nữa. Phải ý chí lên, gồng lên giữ sức khỏe để ngày mai ra tòa còn tỉnh táo đưa ra lý lẽ bào chữa cho bản thân, để thoát được ra khỏi cái phòng giam này. 

Đêm đó mình cứ nằm nghĩ miên man. Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu: “Ngày mai ra tòa xong sẽ thế nào nhỉ? Với cái vụ phức tạp như của mình thì liệu 1 ngày có xong ko nhỉ?”

“Xác xuất bao nhiêu % người trên đời này và ở Việt Nam bị như mình nhỉ? Ngày xưa hình như Bác Hồ cũng bị giam ở Paris hay sao ý nhở? Mà trường hợp này xảy ra được với mình, chắc chắn cũng sẽ có những người khác từng bị rơi vào trường hợp giống mình? Nhưng sao mình chưa đọc hay nghe được ở đâu câu chuyện giống mình nhỉ?”“Mình còn có bạn trai đi cùng, còn tìm được đến chỗ họ giam mình. Mình từng học tập ở Châu Âu rồi, còn nói tốt tiếng Anh, còn tự tin nói được để tự

bào chữa. Nghĩ đi nghĩ lại mình vẫn còn may mắn. Thử hỏi những người kém may mắn hơn mình, ít đi ra nước ngoài, ko nói được tiếng Anh hay tiếng Pháp, thân cô thế cô ở đất người thế này, thì họ sẽ làm thế nào nhỉ? Chắc họ sẽ sợ hãi lắm. Vì suy cho cùng chẳng mấy người trước khi đi du lịch lại biết trước để chuẩn bị tâm lý đón nhận một câu chuyện như thế này giống mình?”

“Mình đã làm gì sai? Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình? Có làm gì để tránh được chuyện này ko? Nếu không đi Châu Âu chuyến này, hoặc ko nối chuyến bay ở Pháp thì có bị vậy không?”
Nghĩ đi nghĩ lại, mình nhận ra nếu mình không đi năm nay thì năm sau cũng sẽ bị dính với kế hoạch đi công tác ở Ý của công ty. Nếu không nối chuyến tại Pháp thì nhỡ nối chuyến tại Đức, hay bất kỳ 1 nước Châu Âu nào cũng bị bắt. Nên chung qui lại, mình nên coi đây là 1 cái hạn liên quan đến pháp lý mà nó phải đến và mình phải chấp nhận để đối mặt và vượt qua nó mà thôi.

Cả đêm ngày 18/12 hôm đó, mình cứ miên man nghĩ ngợi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. 

Bấm NEXT để xem tiếp Phần 5

5/5 - (2 bình chọn)
Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Là em sai rồi...anh về với em đi

Là em sai rồi… anh về với em đi