in

Cẩn thận khi đi du lịch và bị mắc kẹt ở Paris

Nằm trong phòng giam tại đồn cảnh sát hải quan tại sân bay, tối và lạnh, mình cũng thiếp đi được 1 lúc vì mệt. Một lúc thì có tiếng lạch cạch mở cửa, mình mừng rỡ nhổm dậy vì nghĩ chắc họ đã phát hiện ra bắt nhầm người.

Họ đưa mình quay lại văn phòng lúc nãy, lần này có thêm người thông dịch viên tiếng Anh ở đó. Bà này nói lại rất qua loa cho mình về lệnh truy nã từ Bỉnhưng vẫn không rõ cụ thể là gì, sau đó yêu cầu mình ký vào 1 tờ biên bản lời khai bằng toàn tiếng Pháp có các thông tin lời khai của mình & liệt kê các quyền cơ bản của mình:

1. Được thông báo tình hình cho người thân
2. Được thông báo cho Đại sứ quán Việt Nam
3. Được gặp bác sĩ nếu ốm & bệnhBà thông dịch viên nói bằng thứ tiếng Anh lơ lớ là họ sẽ đưa

mình ra tòa trong vòng 48 tiếng. Sau khi ký vào biên bản xong thì họ đưa mình quay lại phòng giam lúc nãy.

Lúc bay từ Hà Nội đi, mình có mặc 1 áo len, 1 quần sweatpants nỉ & 1 áo khoác măng tô dạ, nhưng thực sự vẫn không thấm vào đâu với cái lạnh trong phòng này. Lạnh buốt từ bàn chân cho đến toàn thân, run lập cập. 

Lạnh quá nên mình đập cửa xin họ cốc nước ấm. Cảnh sát đưa lại cho 1 cốc nước lấy từ vòi, lạnh toát. Mình run rẩy giải thích xin nước ấm vì lạnh quá. Họ nhìn mình rồi trả lời không có đâu, chỉ có nước lạnh này thôi rồi đóng cửa bỏ đi. Mình nhấp thử 1 ngụm thấy lạnh buốt cả răng nên chán quá đặt cốc nước xuống bên cạnh.

Một lúc sau cảnh sát đưa cho mình 1 hộp đồ ăn mì sốt nấm quay lò vi sóng nóng. Nhờ có hộp mì này mà mình hơ tay sưởi ấm được 1 chút và lót dạ cho đỡ đói. Đúng là lúc đói cái gì cũng ngon!

Tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi và không biết tiếp theo sẽ là cái gì. Mình loay hoay xoay các kiểu tư thế trên cái giường hẹp. Hết nằm mỏi quá lại chuyển sang ngồi ôm gối cho đỡ lạnh. Người thì mỏi nhừ, chập chờn nửa mê nửa tỉnh. Cứ có tiếng người bên ngoài phòng là lại khấp khởi hi vọng là bạn trai hay ai đó đến giải cứu mình. 

Được khoảng 1-2 tiếng gì đó thì có người mở cửa phòng giam. Lần này xuất hiện trước cửa phòng giam là 3 cảnh sát được trang bị súng máy. Trong lúc mình còn đang mơ mơ-tỉnh tỉnh chưa kịp định thần thì họ đã cùm tay mình ngược ra phía sau lưng bằng còng số 8, rồi áp giải đi dọc hành lang ra phía cửa sau của khu văn phòng, đi lên phía trên, rồi đi dọc sảnh sân bay ra bãi đỗ xe. 

Mình lơ mơ đi theo họ, trong đầu tự hỏi: “Cái quái gì đang xảy ra với tôi trên cái thế giới này thế nhở?! Tôi đang tỉnh hay đang mơ? Hay đây là show truyền hình thực tế vớ vẩn nào đó mà tôi bị chọn làm nhân vật chính đây nhở?!” 

Người 2 bên lối đi dọc sảnh sân bay tò mò nhìn mình bị cùm tay sau lưng. Qua ánh mắt và cách nhìn của họ, Mai hiểu họ nghĩ mình chắc là một tội phạm người Châu Á nguy hiểm nào đấy bị bắt giữ, cùm tay áp giải bởi 3 cảnh sát to lớn được trang bị súng ống – lựu đạn – áo giáp. 

3 cảnh sát dẫn mình lên xe rồi chở đi, không nói đi đâu. Trên xe, người cảnh sát trẻ ngồi cạnh nhìn mình băn khoăn. Anh ta hỏi mình bằng tiếng Anh lơ lớ: “Cô bị tội gì thế?”. Mình trả lời: “Tôi ko rõ tội gì và vì sao tôi bị bắt. Tôi từ Hà Nội bay sang đi du lịch ở Châu Âu, nối chuyến ở sân bay Pháp và cảnh sát bất ngờ bắt tôi. Họ bảo tôi bị cảnh sát Bỉ truy nã. Trong khi tôi còn chưa đến Bỉ bao giờ.” Vừa nói nước mắt mình vừa rơi lã chã. Anh ta nhìn mình nhún vai và tỏ vẻ thương cảm rồi không nói gì nữa.

Ô tô đi lòng vòng, hết lên rồi lại xuống cao tốc. Ngồi trên xe, tay vẫn bị cùm ngược ra sau vừa đau vừa mỏi. Nhìn ra ngoài đường, trong đầu mình hoang mang đủ các suy nghĩ: “Họ dẫn mình đi đâu thế này nhỉ? Bây giờ họ đưa mình đi xa thế này thì bạn trai mình biết ở đâu và làm sao mà tìm được mình nữa?”. “Bây giờ họ làm gì mình thì làm sao ai biết mà cứu mình được nhỉ?” 

Sau khoảng 30’ đi lòng vòng thì ô tô cảnh sát đưa mình đến 1 đồn cảnh sát khác ngay cạnh sân bay. Họ dẫn mình vào khu vực phòng giam, làm thủ tục bàn giao đồ đạc cho cảnh sát ở đồn, tháo cùm tay rồi đưa mình vào 1 phòng giam khác phía trong cùng của hành lang.

Cái phòng giam này còn tởm hơn cái phòng giam trước. Cái phòng 2m2, không có cửa sổ, cửa phòng là cánh cửa gỗ với 1 ô cửa sổ nhỏ tí có song sắt. Trong góc phòng giam có một cái giường xây bằng gạch đá, với 1 cái đệm mút mỏng. Trên giường có vứt một tấm ni lông mỏng, tôi đoán là của người bị giam trước vứt lại. Cửa phòng có 1 cái đèn vàng vàng, bật suốt ngày đêm ko bao giờ tắt.

Cạnh cái giường là 1 cái toilet xí bệt, trên tường bám đầy vết nước tiểu vàng. Mùi khai nồng nặc bốc lên. Dưới sàn nhà lênh láng nước, ko hiểu là nước gì. 

Chưa kịp định thần gì thì cánh cửa gỗ đóng sầm sau lưng. Mình rón rén đi tránh những chỗ nước bẩn trên sàn nhà, chui lên góc giường ôm gối ngồi co ro và tiếp tục chờ đợi….

Bấm NEXT để xem tiếp Phần 3

5/5 - (2 bình chọn)
Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Phụ nữ không thể san sẻ người đàn ông của mình cho người thứ ba

Là em sai rồi...anh về với em đi

Là em sai rồi… anh về với em đi